Trong khi bạn bè đã có nhà cửa ổn định, tài chính vững vàng, tôi vẫn gánh khoản nợ 5 tỷ sau những lần đầu tư, khởi nghiệp thất bại.
Ai đi qua cũng khen đẹp. chỉ người trong nhà mới thấy những vấn đề của nó...
Tôi chỉ đi ăn cưới những người thật sự thân thiết và nói thẳng với họ rằng sẽ không đưa tiền mừng, nếu không chấp nhận tôi sẽ không đi.
Tem đăng kiểm mới bỏ ngày hết hạn, chủ xe như tôi không còn có thể nhìn lên kính lái để biết thời hạn kiểm định phương tiện của mình.
Ở quê tôi, con cái không làm giỗ cha mẹ đều bị khi dễ, trong khi họ đâu hưởng được mấy món ngon, vật lạ đó.
Đây là cách vừa bảo tồn giá trị lịch sử - văn hóa, vừa duy trì vai trò đô thị và học thuật.
Đang sống khá ổn trong căn chung cư 85 m2, ba phòng ngủ, đầy đủ tiện ích, nhưng tôi vẫn quyết định đưa vợ con chuyển xuống nhà mặt đất.
Tôi tìm đến AI không phải vì họ muốn rời xa con người mà vì đã từng không được lắng nghe 'đủ nhiều'.
Tôi háo hức vì sắp đón hai đứa con chào đời, nhưng cũng từng mất ngủ vì câu hỏi: 'Cả hai cùng khóc thì bế bé nào trước'.
Q
Quang Tân
Khoảng cách 60 km đi và về rất lưng chừng: Không đủ xa để thuê trọ hay ở ký túc xá, vẫn đủ gần để về nhà mỗi ngày
Tiền tôi làm ra nên tôi toàn quyền quyết định chi tiêu sao cho thoải mái, không thể để bản thân khó chịu vì những quán tăng giá.
Đám cưới của tôi nhưng lượng khách của bố mẹ nhiều hơn gấp 10 lần, khiến tôi tưởng như mình đang tham dự một sự kiện đông người nào đó.
Nếu chỉ nhìn cách Gen Z tiêu tiền rồi quy kết rằng họ hoang phí, không biết tiết kiệm, thì có lẽ quá phiến diện.
Một buổi tối, tôi nghe bố vợ thở dài về việc lương hưu của ông cụ 6 triệu đồng, tháng nào nhiều đám tiệc là coi như hết.
Mỗi tháng, riêng tiền trà sữa đã tiêu tốn của bạn gái tôi 1,5 triệu đồng - tương đương một phần tư thu nhập.
Không chỉ là cảm giác tạm bợ, tôi còn nhận ra tiền thuê nhà cao hơn cả khoản vay phải trả nợ ngân hàng mỗi tháng để mua.
Những kịch bản nào sẽ xảy ra sau cú chọc thủng cặp lốp xe này?
Gia đình vợ làm 150 mâm cỗ cưới, mời gần 900 khách, chia làm ba ca (sáng, trưa, tối), còn tôi không thể tận hưởng ngày vui của chính mình.