Vài năm trở lại đây, cứ đến ngày 19/11, công ty tôi lại yêu cầu phụ nữ tặng quà cho đồng nghiệp nam để thể hiện sự bình đẳng.
Ban đầu ai cũng chúc mừng rôm rả, hẹn nhau hội ngộ đầy đủ, nhưng càng gần đến ngày cưới của tôi, những lời xin lỗi bắt đầu xuất hiện.
Nếu cứ chấp nhận chạy đua với chỉ tiêu vô hạn, 22-23 tuổi đã kiệt sức vì công việc, vậy 5-10 năm nữa người trẻ sẽ còn lại gì?
Từ một người sợ bị sa thải, tôi tự tạo giá trị để đi qua nhiều công ty mà chưa từng thất nghiệp.
Thường xuyên khảo sát công trình ở tỉnh từ 6h30 sáng, đường kẹt xe, mưa gió nên sếp cho ngủ lại công ty dù tôi đã mua nhà riêng.
Tiền rau 'đau' hơn tiền thịt, tôi đành phải cắn răng thay đổi thực đơn bữa ăn cho gia đình: hai ngày mới ăn rau một lần.
Vợ chồng tôi không giỏi tài chính, hiện để dành được một số tiền, không biết nên mua căn hộ tầm giá nào là phù hợp.
Tôi đánh liều cắm chiếc xe máy được khoảng 2 triệu – vừa đủ cho chuyến xe đường dài lên Tây Nguyên và 1 triệu đồng mừng cưới bạn.
Trong cốp xe lúc nào cũng có vài chiếc túi vải, trong balo luôn có hộp đựng đồ ăn, tôi nói 'không' khi được người bán hàng đưa túi nilon.
Chỉ vì muốn 'kiếm thằng con trai nối dõi tông đường', bạn tôi chấp nhận rủi ro sức khỏe, nguy hiểm tính mạng, trải qua ba, bốn lần sinh nở.
Khi tôi cưới, bạn hứa sẽ đến nhưng quên mà không một lời xin lỗi, vậy mà giờ lại gửi thiệp mời như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Thi trượt lớp 10, tôi thường đem những người giàu mà không tốt nghiệp đại học ra để ngụy biện, rằng 'học mà không giàu thì học để làm gì?'.
Mở điện thoại lên, tôi nhận ngay cơn thác gần 2.000 tin nhắn và email chờ tôi xử lý.
Tôi tự đi xin việc thì không ai nhận, chỉ khi người quen giới thiệu thì mới có việc.
Các con của ông bác tôi nhận 500 triệu đồng mỗi người, xem như mượn vốn đầu tư làm ăn và trả lãi cho cha.
Dù con háo hức mang từ lớp về một túi bánh kẹo đủ màu sắc bắt mắt, tôi vẫn lặng lẽ lọc ra.
Diệt thằn lằn vì chúng 'phiền', tôi đã vô tình can thiệp thô bạo vào cái vòng cân bằng tự nhiên ngay trong chính căn nhà của mình.
Ở nhà, tôi luôn cố gắng dạy con nói năng lễ phép, biết 'dạ', 'thưa', nhưng chỉ cần bước ra ngoài đường, mọi nỗ lực gần như bị cuốn trôi.