Tôi tin rằng tấm bằng Thạc sĩ và IELTS 8.0 là nền tảng đủ mạnh để ung dung chờ đợi một công việc 'đúng tầm', một môi trường 'xứng đáng'.
Làm công việc văn phòng với mức lương trung bình 16–18 triệu, mỗi tháng tôi cố gắng tiết kiệm nhiều nhất được khoảng 10 triệu để trả góp mua ôtô.
Tết 2026 đến muộn, vào giữa tháng 2 Dương lịch, trong khi từ tháng 9 thì tôi 'chịu hết nổi và xin nghỉ làm'.
Kế hoạch của tôi là bán mảnh đất đã mua trước đó đi để bớt áp lực trả nợ, nhưng người tính không bằng trời tính, bán mãi không được.
Nếu 'dễ ăn', lãi khủng như vậy thì nhà nhà, người người đổ đi bán bánh mì từ lâu.
Tôi biến 20 năm kinh nghiệm thành vũ khí cạnh tranh, chuyển từ 'làm việc' sang 'tạo giá trị', không đo giá trị bản thân bằng số giờ lao động.
Bài toán đầu tư dài hạn chuyển sang 'gồng trả lãi vay đến khi nào'?
Trong thời gian xin việc, tôi làm thời vụ kiếm tiền, vẫn học thêm ngoại ngữ và kỹ năng để chờ công việc chính thức.
Tôi thà tuyển một người làm được việc ngay, có kỹ năng thực tế, còn hơn ứng viên bằng cấp đầy mình, lương cao nhưng phải 'cầm tay chỉ việc'.
Thay vì về quê mỗi năm, tôi ở lại thành phố, nhận làm thêm xuyên Tết, tích lũy được 150 triệu mang đi mua đất, tin rằng mình chọn đúng.
Tôi làm việc bằng sự nhiệt tình của tuổi trẻ: sẵn sàng ở lại muộn, nhận thêm việc, hy sinh thời gian cá nhân... nhưng bị xem là hiển nhiên.
Là sếp trẻ, tôi không có ngày nào thực sự nhàn, không được nghỉ trước nhân viên, không thể đóng máy khi mọi thứ còn dang dở.
Thay vì bỏ cả tỷ đồng mua ôtô rồi mất giá 30–40% sau 5 năm, tôi mua một mảnh đất nhỏ ở ngoại thành, sinh lời 20–30%.
Suốt gần 10 năm sau khi tốt nghiệp, bạn tôi gần như thất nghiệp, vì cho rằng với bằng Thạc sĩ, không thể làm những việc tàng tàng, lương thấp.
Mở lòng thêm lần nữa đồng nghĩa với việc chấp nhận rủi ro, trong khi tiếp tục nuôi con một mình tôi lại lo đánh mất những điều tốt đẹp.
Năm nay, tôi vẫn tiếp tục không đưa vợ con về quê ăn Tết, thay vì khiến cả gia đình kiệt sức chỉ để làm tròn chữ 'hiếu'.
Tôi kiệt sức không phải vì làm việc quá nhiều, mà vì phải liên tục điều chỉnh bản thân, điều chỉnh cách suy nghĩ, cách giao tiếp, cách làm việc.
Nhiều gia đình, chồng là người nắm giữ toàn bộ tiền bạc trong nhà, mỗi ngày phát cho vợ 50.000 đồng đi chợ, cho rằng 'thế là nhiều lắm rồi'.