Tôi đọc được những tin nhắn mùi mẫn nhạy cảm, đau nhất khi về nhà vợ vẫn tỏ ra là vợ hiền dâu thảo.
Cậu ta không lập gia đình, vẫn giữ mối quan hệ thân thiết với vợ tôi trong nhiều năm.
Họ chủ yếu trò chuyện qua mạng nhưng những lời nhắn khiến tôi ám ảnh rất lâu; nó tục tĩu và xấu xí không thể tưởng tượng nổi.
Tôi biết nếu tiếp tục, những người còn lại sẽ đau khổ vì chúng tôi nên tôi đang cố gắng thoát khỏi mối quan hệ này.
Tôi chụp lại bằng chứng: tin nhắn thân mật, hình ảnh…, đang chờ vợ soạn đơn ly hôn, nhường quyền nuôi hai đứa nhỏ cho tôi.
Vợ tôi nói từ khi có chồng, đêm nào cũng khóc, nghĩ vì sao người yêu cũ lại đối xử với mình như người xa lạ.
Tôi thấy vợ thường xuyên nhắn tin với ai đó đến tận khuya, nhiều lần trốn vào nhà vệ sinh hoặc xuống bếp rất lâu chỉ để nhắn tin.
Ban đầu tôi nghĩ vợ bị thay đổi nội tiết tố nên không còn ham muốn, tình trạng chăn gối như vậy kéo dài suốt hai năm.
Đợt vừa rồi, tôi có chuyến công tác gần 10 ngày, tôi đã rung động trước một người.
Tôi còn yêu em nhiều, cũng mong quên chuyện cũ nhưng chưa thể được; sao tôi không thể quên người bạc tình, lại ngoại tình nữa?
Tôi vẫn chăm lo gia đình, cố gắng làm để gia đình yên ấm hơn, nhưng trong đầu luôn có ý nghĩ mình là người bị phản bội.
Anh buồn, sốc nhưng vẫn đối xử rất tốt với tôi, không trách móc, không nhắc lại; anh chăm lo gia đình hơn, thể dục thể thao, không nhậu nữa.
Tôi phát hiện con gái út mình yêu thương suốt hơn 25 năm có thể không phải con ruột.
Vợ mỗi tối đều ôm tôi, khóc và xin lỗi, nhưng trong lòng tôi trống rỗng, không thể quên được cảm giác bị phản bội.
Tôi định ở khác phòng với vợ, một thời gian sau con lớn (có thể một hai năm) sẽ lựa lời nói với cho hai con hiểu.
Mẹ vợ bênh con, xem chuyện này là bình thường, còn chị dâu khuyên tôi cố nhẫn nhịn vì con.
Tôi muốn ly hôn nhưng vợ không chịu vì công việc, định kiến xã hội (chồng bệnh nặng), sợ bị coi khinh, sợ con biết điều mình đã làm.
Sau chuyện ngoại tình, tôi vẫn bị vợ hấp dẫn như một thói quen đã ăn sâu.
Cuối tuần, 22h đêm họ vẫn nói chuyện “về dự án”; tôi hỏi, vợ chỉ trả lời đó là công việc, tình cảm thì “không còn gì với nhau nữa”.
Tôi muốn ly hôn nhưng hai con xin tôi tha thứ cho mẹ chúng, tôi chấp nhận nhưng việc đó cứ ở trong đầu tôi, chẳng thể quên được.