Câu chuyện hành trình chạm tới ước mơ được viết bằng cả trái tim của tác giả Nguyễn Thị Khuyên đã nhận được sự quan tâm của độc giả và giành giải nhất tuần thứ tư cuộc thi "Sống với đam mê".
Sau khi được sự cho phép của bố mẹ, tôi đã là tân sinh viên của một ngôi trường khác ngành học mà tôi yêu thích.
Tôi luôn tự hào đã vượt qua nhiều khó khăn, biến cố để có thể đạt được ước mơ bình dị của đời mình, đó là trở thành một thầy giáo.
Tôi cảm thấy mình may mắn hơn những số phận ngoài kia và vinh hạnh hơn khi tôi được trực tiếp mang trong mình sứ mệnh cao cả, tôi sẽ trở thành nhà báo giỏi.
Tôi sẽ cố gắng bù đắp cho những tháng ngày khổ cực mà mẹ đã trải qua. Từ giờ, tôi sẽ không đòi nghỉ học nữa, vì như vậy là tôi đã phủ nhận thành quả đạt được suốt mười mấy năm qua.
Cuộc sống của 3 năm đại học đã khiến tôi mạnh mẽ, cứng cáp hơn rất nhiều với đam mê của mình.
Hoạt động tình nguyện nhân đạo đã trở thành niềm đam mê cháy bỏng trong tôi, khiến tôi chưa bao giờ có ý định dừng lại, dù có nhiều mối quan tâm khác bên cạnh.
Giờ đây, tôi đã trưởng thành và tự tin hơn thật nhiều nhờ bài học lớn trong cuộc sống, đó chính là “Sống với đam mê”.
Ký túc xá hôm nay vắng người. Rằm Trung thu, người người tấp nập đi chơi, sum họp. Tôi ngồi đây với chút hoài niệm về thời thơ bé. Một thời tôi ngây ngô, tươi cười trong những vất vả của gia đình và nhất là của chị.
Cuối cùng thì trong giấc mơ, nó cũng thấy nụ cười hạnh phúc của ba, giọt nước mắt của mẹ, giọt nước mắt tự hào về đứa con nhiều đam mê lẫn nước mắt.
Dù có muôn vàn khó khăn, nhọc nhằn ở phía trước nhưng các bạn hãy cứ bước tiếp, cứ đam mê và theo đuổi niềm đam mê đó, chắc chắn thành công sẽ đến với bạn.
Biết đến xuyên Việt từ ngày còn là cô sinh viên chân ướt chân ráo vào đất Sài Gòn, chưa hề nghĩ có ngày mình sẽ xách xe lên và đi. Thế mà con bé 20 đấy đã dọc miền đất nước, chinh phục điều mình không tưởng.
Tôi vẫn luôn khát khao và phấn đấu sẽ làm được nhiều hơn để tiếp sức cho họ có cuộc sống no đủ, để con em họ có thể mãi tới trường thực hiện những mơ ước của mình.
Tôi lại thấy mình quay lại cầm bút, cầm cọ để tạo ra những thứ đẹp đẽ. Và biết đâu một ngày nào đó, bạn sẽ vô tình tìm thấy niềm hạnh phúc trong những bức tranh có ký tên tôi.
Đam mê là gì? Đam mê có phải là thứ mà mỗi con người luôn cố gắng để thực hiện, đạt được? Với tôi, đam mê là ngọn lửa, nó âm ỉ rồi lớn dần lên theo từng năm tháng.
Câu chuyện cậu sinh viên tốt nghiệp loại giỏi bỏ thành phố về làm anh nông dân chính hiệu của độc giả Mai Đức Trung nhận được sự ủng hộ của nhiều bạn đọc đã giành giải nhất tuần thứ 3 cuộc thi "Sống với đam mê".
Ai đó từng nói "Đại học là một con đường có thể dẫn đến thành công nhưng đó không phải là con đường duy nhất”. Vì vậy bạn hãy vui lên, cuộc sống còn rất nhiều con đường khác để lựa chọn. Hãy xem đây là một lần vấp ngã để ta thêm mạnh mẽ.
Tôi đã nhận thức được tầm quan trọng của việc học lẫn việc tham gia tích cực vào cuộc sống và môi trường xung quanh. Việc đó sẽ giúp tôi cải thiện được sự mất cân bằng của mình, đồng thời tăng cường thêm những yếu tố và khả năng mới.
Gió sẽ cuốn đi những giấc mơ, sẽ phủ đầy con đường vết bụi của thời gian nếu ta không tiếp tục đi, tìm kiếm và chạm vào những giấc mơ.
Ta biết, ta đã sống yên vị riêng của mình, biết cách giảm va chạm với người và biết tự vấn bản thân về những cho - nhận, tha thứ hay chấp nhận.