Chồng tôi vốn nghĩ mình vô tội, giờ thêm bố mẹ hậu thuẫn, tôi nghĩ chắc anh chẳng có gì phải sợ, sẽ tiếp tục hành động sai trái đó.
Anh cũng không còn tình cảm với tôi, nói dù sống chung nhưng vợ chồng coi nhau như người lạ sống chung nhà.
Tôi không quá lãng mạn nhưng để giữ lửa yêu thương thì một mình không thể làm được, nhất là khi anh quá khô khan và vô tâm.
Tôi và anh xô xát, tôi tát anh nhưng không trúng, còn anh tát tôi một cái choáng váng đầu óc, đẩy tôi suýt ngã vì không cho anh đi.
Anh tính toán, cân nhắc, lo sợ phải chi ra 100 triệu đồng với người bạn đời, dù tôi biết số tiền anh tiết kiệm không dưới 4 tỷ đồng.
Tôi biết việc ngoại tình sẽ bất lợi cho anh ta, nhưng việc anh ta lương cao hơn tôi khá nhiều như vậy thì tôi có bất lợi gì không?
Cô ra đi, mang theo chút tử tế cuối cùng của anh, để lại cho tôi một người đàn ông hoàn toàn trống rỗng.
Anh không có tiền nhưng tôi không hỗ trợ gì được vì đang làm mẹ đơn thân, một mình lo mọi thứ.
Sống mãi với người đàn ông không có trách nhiệm và thiếu ý chí phấn đấu, thực sự tôi không thể cố được nữa.
Sau khi sinh con tôi mới biết chồng có khoản nợ, ngoài ra thi thoảng anh gửi tiền cho anh trai chạy thận, lâu lâu cho tiền ba mẹ.
Chồng tôi qua lại với một người phụ nữ, chị ta khuyên anh đi sinh con với người khác, sẽ chu cấp cho con anh, họ vẫn yêu nhau.
Tôi có lỗi với hai con khi đã không dũng cảm ra khỏi hôn nhân độc hại này, để con chứng kiến bố mẹ cãi nhau hàng ngày.
Đến giờ tôi cũng không hiểu sao có thể cưới và sống chung với nhau được đến hôm nay, hơn một năm.
Chúng tôi nói với nhau những lời đầy tổn thương; tôi thấy chồng đã thay đổi nhiều, không còn yêu thương tôi.
Vợ chồng không ngủ chung nên cũng thành thói quen, giờ ngủ chung là tôi không ngủ được.
Hầu hết bạn bè, đồng nghiệp cũ và mới đều chọc chồng tôi là gay, khi tôi chọc anh, anh không phản ứng gì cả.
Đêm qua, trước gương, thấy sự gầy gò và thất sắc của mình, tôi khóc òa, thật sự cần bạn trai sống vì tôi.
Chồng và nhà nội đang nuôi bé thứ hai, tôi sợ giờ chia tay anh sẽ gây khó dễ trong việc thăm con nên tôi chưa dám.
Sống chung nhà nhưng chồng không bao giờ quan tâm, tôi làm hết việc nhà, chăm con cái, chỉ có điều trước tôi hay khóc còn giờ thì không.
Thực tế, chồng tôi gia trưởng, lười, không giỏi giang; cả hai sống như trẻ con, không tự lập, khiến hai bên ông bà phải gánh vác.