Chừng nào người Việt vẫn chưa chịu từ bỏ xe cá nhân, thì những giải pháp như phân làn riêng giữa ôtô và xe máy cũng chỉ như vô vọng.
Chính sách phát triển giao thông công cộng cần thay đổi thế nào trước sự tiện lợi khó cưỡng của xe máy?
Tôi muốn sớm cấm xe máy để công ty tôi làm phải chuẩn bị phương tiện đi lại cho nhân viên, trường của con tôi phải có xe đưa đón...
'Xe buýt phải được ưu tiên đúng giờ, đúng tuyến; ai đi xe máy, ôtô, không dùng xe buýt sẽ phải chịu tắc đường, nóng nực, khói bụi, trậm trễ'.
Trực tiếp trải nghiệm đi làm bằng xe buýt, ôtô, xe đạp, đi bộ, nhưng tôi đành từ bỏ và quay trở về xe máy do quá nhiều bất tiện.
Nhiều người nghĩ rằng khi giao thông công cộng đủ tốt thì người dân sẽ tự giác từ bỏ xe máy, phải chăng họ đang quá ngây thơ?
Chỉ những người thực sự có khả năng chi trả tiền xăng, tiền phí chỗ đậu xe, gửi xe ở công ty mới nuôi nổi ôtô.
Bài toán kinh tế, sinh nhai của người dân tại các đô thị Việt gắn chặt chẽ với chiếc xe máy hơn ở các nước đã cấm phương tiện này.
Đường Lê Văn Lương - Tố Hữu thường xuyên quá tải, ùn tắc, nhưng sao lại cho xây dựng nhiều tòa nhà, chung cư cao tầng hai bên như vậy?
Mái che, đồng hồ báo thời gian thực xe đến... là những khoản đầu tư giúp xe buýt ghi điểm với người dùng.
Những nhược điểm nhân viên mất lịch sự, chạy ẩu có thể sửa nhanh, muốn xe buýt phát triển thì phải có làn đường riêng.
Ở nhiều nước, giá xe rất rẻ, nhưng chi phí sử dụng xe cá nhân lại cực đắt đỏ, trong khi người Việt gần như chỉ tốn mỗi tiền xăng.
Lợi ích cá nhân là trên hết khiến nhiều người níu kéo xe máy, nghe tới xe buýt là chê bai đủ điều.
Trong những tuần qua, tôi đọc được nhiều bài báo, cả ủng hộ lẫn phản đối xe buýt và các phương tiện giao thông công cộng ở Hà Nội.
'Hạ tầng càng không hoàn chỉnh, chúng ta càng phải hạn chế xe cá nhân, khuyến khích sử dụng phương tiện công cộng, thay vì cứ loay hoay bàn lùi'.
Nhiều người phàn nàn rằng đường quá nhỏ nên phải tràn sang làn riêng của BRT, tư duy như vậy thì làm sao giao thông công cộng phát triển được.
Mất 30 phút chờ đợi, 40 phút đứng, ngồi trên xe, 15 phút đi bộ, tôi đành từ bỏ xe buýt để đi xe máy với thời gian 25 phút.
Rời văn phòng lúc 17h30 nhưng đặt chân về tới nhà cũng đã 19h30, tôi bỏ luôn ý tưởng đi xe buýt.
Chỉ mỗi việc nhường một làn đường cho xe buýt nhanh mà người Việt còn không làm được thì giao thông công cộng chỉ có thể hoàn mỹ trong mơ.
Muốn người dân chuyển sang dùng phương tiện công cộng thì phải cho họ thấy giao thông công cộng thuận tiện, đáng dùng, chứ không chỉ là hô khẩu hiệu.