Đến lúc này, sự chịu đựng của tôi cạn kiệt; tôi bảo em không làm vợ được ít nhất cũng phải làm mẹ ổn, đằng này...
Mẹ em trách tôi là kẻ vô tri, yêu đương 3 năm mà không có kế hoạch cưới xin, không tài chính, không gì cả.
Tính bố khác người, tuổi thơ của tôi và anh trai là những ngày khủng hoảng tinh thần, sống chung với những trận cãi vã thường xuyên của bố mẹ.
Nhận tiền rồi, cha vẫn không đến dự cưới tôi; may mắn mẹ chồng hiểu, thông cảm và thương tôi nhưng họ hàng chồng không nghĩ thế.
Nếu mời cháu trai ăn cơm, nói chuyện, liệu có kỳ cục không, có khiến bọn trẻ nhầm tưởng “đã được gia đình cho phép đi lại”?
Tôi là người chồng trong bài: "Chồng chán ghét sau hai lần tôi gây nợ", xin chia sẻ thêm chuyện của vợ chồng tôi.
Chúng tôi đã ăn hỏi, định cưới năm nay nhưng chưa chốt ngày; gần đây, tôi thấy mối quan hệ này không ổn như trước.
Ở bên nhau em vẫn cười nói nhưng tôi cảm nhận rõ em đang gượng gạo thể hiện điều đó, thực chất em rất tự ti.
Người ta đã là mẹ của hai bé, tôi cứ nhớ thương để làm gì, muốn quên hết mà không thể.
Chỉ một lần giúp tôi nhưng cả nhà cô thường xuyên sai vặt, nếu không làm, tôi sẽ bị họ nói là vô ơn.
Tôi biết chẳng bao lâu nữa bản thân sẽ không còn sức níu kéo. Anh luôn làm tôi buồn nên tôi mới suy nghĩ nhiều.
Tôi 30 tuổi, nữ, có bạn gái 25 tuổi, quen nhau khi bạn vào làm cùng công ty.
Tôi đang ở giai đoạn khó khăn nhất cuộc đời, điều này khiến tôi hoài nghi, lo lắng tới mức chỉ sợ tương lai sẽ quật ngã mình đau hơn.
Em luôn nhắc nhở tôi là người đầu tiên của em và nếu sau này không thể cưới nhau thì em cũng không dám yêu ai nữa.
Tôi quen chú khi 45 tuổi và chú 50 tuổi, chú là người New Zealand, thầy dạy khoa học ở trường quốc tế, trường cuối cùng chú dạy.
Bạn trai bị ám ảnh quá khứ của tôi, đòi chia tay; tôi rất buồn, hối hận vì chuyện quá khứ nhưng đâu thể quay lại để làm tốt hơn.
Tôi là tác giả bài: "Tôi nói lời chia tay mà bạn gái đồng ý luôn", tôi đã nói chuyện với bạn gái, cùng nhau trải lòng mọi khúc mắc.
Tôi quen biết anh qua ứng dụng hẹn hò trong một nhóm hẹn hò, mới nói chuyện được hai tuần qua messenger.
Tôi không có nuối tiếc gì về những chuyện đã qua hay tình cảm với chồng cũ nhưng thấy con cái chịu nhiều thiệt thòi quá.
Tôi và chồng cưới nhau được chín năm, đã có hai con nhưng tôi cảm giác cuộc sống bế tắc và rất muốn tìm lối thoát.