Một tháng trên đất Mỹ, tôi được trải qua nhiều múi giờ, vùng khí hậu và nhiều vùng văn hóa khác nhau và nhận thấy người Mỹ ở đâu cũng thân thiện. (Dương Thị Nhụn, Hải Phòng)
Chọn xa quê vì khó khăn vật chất, xót con về lạc giữa những nhiêu khê, bỏ tiếng sáo diều đợi dọc triền đê, nên thương nhớ suốt đôi bờ bồi lở. (Trịnh Thị Thu Thanh)
Vào ngày Tết, nỗi nhớ mong đoàn tụ với gia đình, bạn bè càng khắc khoải trong lòng người xa xứ. (Lâm Giang)
Mỗi ngày tôi chỉ cho phép bản thân nhớ tới gia đình một chút, vì tôi đang ở một nơi rất xa, nơi mà người ta chỉ có thể đi lại bằng máy bay và những chuyến xe dài ngày. (Minh Trang)
Năm 1967, tôi được đi du học tại Ba Lan. Năm đầu là năm học tiếng Ba Lan. Bà giáo dạy tiếng đồng thời là chủ nhiệm lớp tôi là cô Mila Tesz. Bà đặc biệt yêu quý Việt Nam. (Quốc Thắng, Hà Nội)
Mẹ cười hề hề trấn an, bà ngoại yên tâm, mấy chục tháng nữa là người ta nằm gọn lỏn trên tay bà ngoại rồi. Mẹ cười vậy, chứ trong lòng nhỏ giọt như mưa. (Mỹ Ngôn, Pháp)
Nó nhớ nhiều thứ. Nó luôn nhớ Hà Nội, dù đông hay hè, thu hay xuân. Nó đâu có chỉ nhớ mùa hè, nó nhớ cả cái lạnh thấu da của Hà Nội ngày đông, những hàng cây trơ trụi, bầu trời xám xịt mây... (Nguyễn Hoàng Trà My)
Tôi luôn tự hỏi không biết giờ này em ở đâu và cuộc sống mới của em như thế nào, chỉ biết cầu mong một cuộc sống tốt đẹp rồi sẽ đến với em. (Đồng Thị Thương Hiền, Đức)
Tôi luôn mong muốn một cuộc sống an lành, không có chiến tranh và cầu chúc cho người dân trên toàn thế giới bình yên, vạn sự như ý, an khang thịnh vượng. (Trần Thị Thu Nga, Hà Nội)
Nhiều lúc nó muốn gặp chị để thổ lộ nỗi niềm, nhưng giữa nó và chị là cả một khoảng trời xa cách. Nó không muốn chị khó xử, cũng không muốn mất đi một người bạn như chị. (Đoàn Thị Huệ, Hà Nội)
Cô về với chiếc nón lá đội đầu khi ra thăm mộ người mẹ mà cô từng đau nhói lòng khi cách xa nửa vòng trái đất. Giờ đây, đó lại là nỗi đau nhói tim khi phải cách xa nhau giữa hai bờ sinh tử mà không được nhìn mặt bà dù lần cuối. (Huỳnh Thị Lài)
Anh trai của em ơi, hãy luôn lạc quan và sống thật tốt dù lẻ loi bên đất khách, anh nhé. Anh hãy luôn nhớ rằng, bên anh luôn có những yêu thương của em, của gia đình để sưởi ấm trái tim cô đơn của anh. (Phạm Thị Thơm, Hải Dương)
Câu chuyện hóm hỉnh về cách dạy con tiếng Việt của tác giả Hải Vinh ở Nga gây ấn tượng mạnh trong tuần 3 của cuộc thi "Tình người xa xứ".
Chính cuộc sống xa xứ đã khiến cho nỗi nhớ về cố hương trong nó thêm da diết. Nó đau khổ nhất là khi muốn neo mà không thể cập bến cần dừng. (Lê Thị Kim Ngân, Bến Tre)
7 năm sống ở Đài Loan không quá dài, nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận sự thân thiện của con người nơi đây. (Đỗ Thị Thanh Chi, Đồng Tháp)
Mùa đông ở Moscow tuyết phủ dày đặc trên những con đường, hàng cây, trên cả mặt người. Chạm tay vào tuyết, lần đầu tiên trong đời chị có cảm giác thật lạ, như được chạm vào miền cổ tích của tuổi thơ mà chị từng mơ ước. (Nguyễn Thị Hải)
Cô con gái cưng của tôi sau 2 năm học tiếng Hà Lan và 2 năm học thạc sĩ ngoại giao đã hòa nhập với gia đình, quê hương chồng và cộng đồng người Việt xa xứ. (Trần Thị Thu Nga, Hà Nội)
Thời gian tôi học ở Anh không đáng kể, nhưng tôi tin rằng bản thân mình đã sống một năm tròn đầy và đạt được tất cả mục tiêu đề ra một cách rất nhẹ nhàng… (Trần Xuân Ngọc Thảo, TP HCM)
Cái Tết đầu tiên nơi xứ người, không bánh chưng, không hoa đào. Tôi chìm đắm trong những nỗi niềm riêng. (Đình Tuyên, Nga)
Người xưa giờ đã xa quê, mẹ cha giờ đã đi về bồng lai, chỉ còn ngày cũ giêng hai, mặn nồng hơi đất miệt mài dòng sông. (Đào Nguyên Lan, Hà Nội)