Thừa nhận lỗi lầm, hành vi xúc phạm trẻ là bước đầu tiên để bạn xin lỗi đúng cách và tốt nhất hãy nói "Bố/mẹ xin lỗi".
Nếu không thành công trong việc nói chuyện với phụ huynh khác hoặc tổ chức hoạt động chung cho những đứa trẻ, bạn đừng ngại chuyển chỗ ở khi con bị xa lánh.
Để nói về gia đình chuyển giới, bạn không nên đề cập nhiều đến giới tính, sinh học với trẻ mầm non, nhưng lại cần nhắc điều này với thanh thiếu niên.
Để trẻ không lạ lẫm khi được nuôi dạy bởi bố, mẹ đơn thân, đồng tính..., bạn nên cho trẻ gặp bạn từ nhiều gia đình, tìm sách, truyện phù hợp.
Bạn có thể quàng tay qua vai hoặc nắm tay để trẻ bình tĩnh hơn, sau đó giải thích vấn đề và yêu cầu trẻ sửa chữa lỗi lầm.
Thay vì dùng cọ vẽ thông thường, bạn có thể để trẻ dùng thân hoặc lá cây, vẽ bằng chân hoặc chơi trò vẽ theo bảng chữ cái.
Để sự ghen tị không xuất hiện giữa những đứa trẻ, bạn không nên so sánh chúng với nhau hoặc mặc định lỗi này của một đứa gây ra.
Theo Claire Lerner, chuyên gia giáo dục Mỹ, quá trình dạy khả năng tư duy độc lập bắt đầu ngay từ khi trẻ sinh ra, với nhiều bước quan trọng.
Nếu trẻ quá cao hoặc thấp so với bạn bè, bạn nên nói về những người nổi tiếng với chiều cao khác biệt, để trẻ coi đó là hình mẫu của mình.
Thay vì để sự bi quan kéo dài, Karren M.Allen, bà mẹ Mỹ, nghĩ ra cách dạy trẻ hồi phục và học hỏi từ những gì đã xảy ra, bắt đầu bằng ba chữ "Mọi chuyện ổn".
Trẻ 5-7 tuổi nói dối để tránh bị phạt, còn trẻ 8 tuổi trở lên lại nói dối khi muốn gây ấn tượng với bạn bè hoặc đạt được điều mình muốn.
Nếu trẻ kén ăn, bạn nên dùng một loại thực phẩm và làm nhiều món, mỗi ngày để trẻ thử một món. Liên tiếp trong một tuần, trẻ sẽ ăn món này.
Thông qua trò chơi Fruit Ninja, Jungle Junior, trẻ vừa luyện gõ máy tính 10 ngón, vừa làm quen với chữ cái, đọc tốt hơn bạn bè cùng độ tuổi.
Kiểm soát quá chặt hay để tự do đều là cách nuôi dạy con cực đoan, khiến trẻ bị gò ép hoặc cảm thấy không được quan tâm đủ.
Theo tiến sĩ tâm lý học lâm sàng Emily Edlynn, bộ não của thanh thiếu niên chịu tác động của sự thay đổi nội tiết tố nên khó kiểm soát hành vi tiêu cực.
Khi trải qua nhiều sự kiện tồi tệ, trẻ thường nghĩ về điều tiêu cực khiến não bộ tổn thương, dẫn đến hành động bạo lực.
Bạn cần giúp trẻ hiểu quyết tâm không phải là táo bạo, thích mạo hiểm mà là phẩm chất giúp trẻ giải quyết vấn đề bằng cách cố gắng hết mình.
Khi đứa trẻ mè nheo và nhất quyết đòi mua một món đồ tại siêu thị, bạn sẽ chỉ thấy khó chịu nếu không đặt mình vào vị trí của chúng.
Các hoạt động có phần mạo hiểm như đi xe đạp, patin giúp trẻ học thêm kỹ năng, rèn tự tin nên bạn cần giám sát, đồng hành thay vì cấm đoán.
Để khuyến khích trẻ nói chuyện, bạn cần để trẻ tự trả lời, không phán xét "những điều đó là ngớ ngẩn" hay so sánh với anh chị em, bạn bè.