Mối quan hệ của cha mẹ, em cảm thấy đã rạn nứt từ 10 năm nay rồi.
Mẹ chồng khuyên tôi hãy bình tĩnh để xem sự việc như thế nào; chồng chưa biết tôi đã rõ các mối quan hệ của anh.
Tôi từng nói với vợ rằng nếu không có tình cảm và nói chuyện cũng không hợp thì nên giải thoát cho nhau, thế nhưng cô ấy vẫn không muốn.
Số tiền tôi cho ba mẹ mượn, tôi trả nợ trong bao năm qua chắc cũng hai ba tỷ đồng.
Ba không hề trân trọng má, chỉ coi má như ôsin trong nhà, lo lắng cho việc ăn ngủ của ông và phải chăm sóc khi ông đau bệnh.
Bố có trách nhiệm kinh tế với gia đình nhưng tôi không cảm nhận được sự quan tâm và đặt con cái lên đầu.
Hai ông bà gần như không ăn chung, tiền sinh hoạt không chung, cũng không ngủ chung giường.
Ba tôi bỏ cờ bạc rồi nhưng hay nhậu, mỗi lần say, ông không còn đánh mẹ tôi nữa nhưng đập đồ, miệt thị tôi và ông bà ngoại.
Tôi là chị cả, dưới có hai em, ba mẹ gần 50 tuổi, gia đình không khá giả, thu nhập chủ yếu dựa vào mẹ bán đồ ăn sáng.
Bố cho là tôi bóp cổ ông, vu cho hai mẹ con âm mưu hại ông và đuổi ra khỏi nhà, bắt tôi quỳ xin lỗi mới cho về.
Nhiều khi tôi nghĩ hay là đi nơi khác để tự lập, nhưng cứ nghĩ cảnh hai người già trong nhà lại khó đi được.
Tôi thật sự không ghét nhưng không có tình thương với bố và chị, không nỡ bỏ lơ họ nhưng yêu thương, chăm sóc không làm tôi thoải mái.
Em tôi chưa trưởng thành, chưa biết lo nghĩ cho bản thân và tương lai, không muốn lập gia đình, suốt ngày trà sữa, xem phim, chơi game.
Tôi 38 tuổi, là giáo viên, trải qua hai cuộc hôn nhân, hiện là mẹ đơn thân của một bé gái bốn tuổi.
Một sự thật vô cùng nghiệt ngã đang chờ đón gia đình lớn của tôi, mọi hạnh phúc đã tuột khỏi tầm tay quá nhanh.
Từ tay trắng, tôi xây lên căn nhà ba tầng, có hai con học tốt, hiền lành nên tôi muốn níu kéo để cùng vợ con bên nhau suốt đời.
Từ nhỏ cả ba anh em tôi sống cùng người cha không quan tâm đến cảm xúc của con cái, chỉ lo làm hài lòng người ngoài.
Vợ chồng tôi là người ngoại tỉnh, ra thành phố sinh sống, học tập và làm việc, có hai con, bé học lớp ba và bé bốn tuổi.
Em gái tôi sinh năm 2000, bị trầm cảm bốn năm, nguyên nhân theo em tâm sự là vì gia đình không trọn vẹn và áp lực học tập.
Tôi sinh ra trong gia đình thiếu tình thương, tuổi thơ gắn với những kỷ niệm buồn, đau khổ của một gia đình không mấy hạnh phúc.