Tôi nhận thấy khả năng nắm bắt con người và vấn đề của mình còn thụ động.
Thị trường lao động ảm đạm khiến nhiều nhân sự cấp cao tại Mỹ chấp nhận chi hàng nghìn USD, thậm chí chia lại lương cho bên trung gian để tìm việc hộ.
Tôi nghĩ lỡ bị nghén nặng thì làm sao tiếp tục được công việc mà tôi vất vả có được sau gần 3 năm ở nhà.
Nhiều bạn trẻ bước vào phòng phỏng vấn với dáng vẻ rụt rè đến mức thấy thương. Họ khom vai, nói lí nhí khi được hỏi về chuyện lương thưởng.
Tôi không ngờ ứng viên xin việc là con trai của vị chủ tịch xã từng ký bản xác nhận lý lịch khiến tôi mất cơ hội đi du học.
Có bằng cấp nhưng tôi gần như không xin được công việc đúng chuyên môn, hồ sơ bị loại ngay từ vòng đầu vì không có kinh nghiệm thực tế.
Trong thời gian xin việc, tôi làm thời vụ kiếm tiền, vẫn học thêm ngoại ngữ và kỹ năng để chờ công việc chính thức.
Suốt gần 10 năm sau khi tốt nghiệp, bạn tôi gần như thất nghiệp, vì cho rằng với bằng Thạc sĩ, không thể làm những việc tàng tàng, lương thấp.
Người thân chúc mừng, thầy cô kỳ vọng, bản thân tôi đầy háo hức, tin rằng với bằng Thạc sĩ, IELTS 8.0 mình sẽ sớm tìm được công việc tốt.
Tôi tự đi xin việc thì không ai nhận, chỉ khi người quen giới thiệu thì mới có việc.
Công việc không dính dáng gì đến chuyên môn được đào tạo, nhưng tôi vẫn làm việc đến gần 70 tuổi mới nghỉ hưu, dù công ty muốn giữ lại.
Thu nhập chạm ngưỡng 17 triệu, gấp ba lần bạn bè làm văn phòng, nhưng tôi vẫn quyết định bỏ nghề để tìm việc đúng chuyên môn, lương 6 triệu.
Niềm vui được nhận vào một công ty lớn, có tiếng trong ngành của con tôi nhanh chóng nhường chỗ cho những đêm chạy deadline, áp lực dồn dập.
Tôi tự tin có 10 năm kinh nghiệm, năng lực thực chiến, nhưng dường như các nhà tuyển dụng bây giờ chuộng người trẻ tuổi hơn.
Cả trăm CV xin việc có bảng điểm xuất sắc, nhưng họ toàn giỏi những thứ không thực tế, không thiết thực, không thể áp dụng trong công việc được.
Mỗi năm, hàng trăm nghìn cử nhân kinh tế, sư phạm, luật... ra trường thất nghiệp, trong khi doanh nghiệp lại thiếu công nhân kỹ thuật, thợ lành nghề.
Học ngành 'hot' ở đại học có tiếng, nhưng bạn tôi không qua nổi vòng hồ sơ ở doanh nghiệp lớn, đành về quê phụ bố mẹ bán quần áo.
Nhà tuyển dụng lấy cớ 'thái độ hơn trình độ' nhưng không phản hồi email vì sao người này không được tuyển.
Nhiều sinh viên tốt nghiệp đại học top đầu, IELTS 8.0, tham gia công trình nghiên cứu, thành tích cao... nhưng vẫn bị đánh trượt sau vòng phỏng vấn.
Đang làm Trưởng phòng nhân sự với mức lương ổn định 15 triệu một tháng, tôi quyết định xin nghỉ việc, chuyển hướng để chuẩn bị cho tuổi trung niên.