Chỉ còn đúng một tháng nữa là Tết, và tôi vẫn đang loay hoay trong vai người đi đòi nợ bạn thân. Số tiền 48 triệu đồng không quá lớn để phải kiện tụng, nhưng đủ lớn để khiến tôi mất ngủ suốt nhiều tuần nay. Đó là khoản tiền tôi cho bạn vay cách đây gần sáu tháng, với lời hứa sẽ hoàn trả trong vòng ba tháng. Khi đó, tôi không suy nghĩ nhiều. Chúng tôi chơi với nhau hơn 10 năm, hiểu rõ hoàn cảnh của nhau, và tôi tin rằng sự tin tưởng là đủ nên không viết giấy vay nợ.
Ba tháng trôi qua, tôi không thấy bạn nhắc đến chuyện trả tiền. Tôi chủ động đòi nợ, bạn xin khất thêm một tháng vì "chưa xoay kịp". Tôi chấp nhận. Nhưng sang tháng thứ tư, rồi tháng thứ năm, câu trả lời vẫn không thay đổi. Tin nhắn thưa dần, mỗi lần tôi hỏi đều phải đợi vài ngày mới nhận được phản hồi ngắn gọn: "Mình đang cố".
Càng gần cuối năm, áp lực với tôi càng rõ rệt. Gia đình tôi có hai khoản chi lớn dịp Tết: tiền học kỳ mới của con gần 20 triệu đồng và chi phí sinh hoạt cuối năm thường tăng khoảng 30% so với các tháng khác. Trong khi đó, 48 triệu đồng tôi cho vay chiếm gần 40% tổng số tiền tiết kiệm của gia đình. Tôi buộc phải cắt giảm chi tiêu, hoãn kế hoạch mua sắm cuối năm, chỉ vì không chắc mình có lấy lại được tiền hay không?
Điều khiến tôi mệt mỏi nhất là cảm giác phải lựa chọn giữa việc giữ tình bạn và bảo vệ quyền lợi của chính mình. Mỗi tin nhắn đòi nợ đều trở thành một bài toán. Nếu tôi nói nhẹ thì sợ bị coi là dễ dãi. Còn nếu nói thẳng thì lo bị đánh giá là thực dụng, so đo, nhất là trong bối cảnh cuối năm ai cũng khó khăn. Có những buổi tối, tôi soạn một tin nhắn dài, đọc đi đọc lại nhiều lần rồi xóa. Tôi tự hỏi: tại sao người đi cho vay lại là người phải đắn đo từng câu chữ, trong khi người vay thì có thể im lặng?
>> Tôi mất 30 triệu đồng và người bạn thân sau hai lần đòi nợ
Trớ trêu là trong thời gian đó, tôi vẫn thấy bạn đăng ảnh đi ăn uống, mua sắm, tham gia những chuyến đi ngắn ngày. Tôi không dám hỏi, cũng không dám bình luận. Mỗi lần như vậy, cảm giác khó chịu lại tăng thêm, nhưng tôi vẫn chọn im lặng, vì không muốn đẩy mối quan hệ vào thế căng thẳng hơn.
Chỉ còn một tháng nữa là Tết nên hôm qua, tôi nhắn cho bạn, đề nghị một mốc thời gian cụ thể: hoặc hoàn trả một phần trước Tết, hoặc thống nhất kế hoạch trả nợ rõ ràng theo từng đợt. Tôi cần sự rõ ràng để có thể chủ động cho gia đình mình. Nhưng đến lúc này, tôi vẫn chưa nhận được câu trả lời nào dứt khoát từ bạn.
Cuối năm, nhiều người rơi vào cảnh tương tự tôi: tiền cho vay không lấy lại được, còn tình cảm thì bị thử thách. Trong mối quan hệ bạn bè, ranh giới tài chính thường bị xem nhẹ, cho đến khi xảy ra vấn đề. Tôi chưa biết Tết này mình có đòi lại được tiền hay không? Tôi chỉ biết rằng, cảm giác chờ đợi, thấp thỏm và khó xử này là điều mình không muốn lặp lại.
Cho vay tiền, nhất là với người thân quen, không chỉ cần lòng tốt mà còn cần sự tỉnh táo. Bởi khi ranh giới không rõ ràng, người chịu áp lực lớn nhất lại thường là người đã giúp đỡ.
- Mất trắng 200 triệu đồng vì cho em trai vay nợ bằng miệng
- Anh em ruột cho tôi vay 16 triệu đồng nhưng đòi trả một cây vàng
- Hai tháng như tra tấn vì bị gọi điện đòi nợ vu khống từ sáng đến đêm
- Cho bạn vay 800 triệu đồng vẫn bị chê bủn xỉn
- Tôi chia bạn bè thành ba nhóm trước khi cho vay tiền
- Bạn thân nổi khùng vì tôi đòi nợ 100 triệu trước hạn