Tôi vừa sinh mổ nên đang tập đi, chồng giặt quần áo chưa ra kịp, tôi bất lực chỉ biết nhìn con khóc và cào mặt.
Từ nàng dâu đầy hy vọng, tôi rơi vào chuỗi ngày bị mẹ chồng bêu xấu, chồng hạ nhục gia đình, hôn nhân rơi vào ngõ cụt không lối thoát.
Bố mẹ chồng không có tiền thì nên bàn ít thôi, nhà đất phải một tay con dâu lo để ở, vậy mà cứ thích đẻ.
Tôi cảm thấy bà coi tôi là công cụ đẻ, thậm chí nếu không đẻ được cháu trai cho bà, tôi sẽ không yên ở cái nhà này.
Số tiền mỗi lần mẹ chồng vay không quá lớn, tầm 5-20 triệu đồng, nhưng cứ dăm bữa nửa tháng lại hỏi.
Vợ nói mẹ tôi khó chịu, soi mói con dâu, nấu cơm thì chê nhạt chê cứng, quần áo mặc thì bảo hở hang, dạy con cũng xen vào,...
Mẹ chồng hỏi chồng tôi thế vợ đâu mà không nấu cơm, vợ không nấu cơm cho ăn à.
Đến nay 40 tuổi rồi anh chưa phải "chịu khổ", đó là lý do chính anh không muốn ra riêng.
Một lần chọn sai, tôi mất tuổi trẻ; lần này tôi sẽ không để con mình trả giá cho những dối trá và bạc bẽo của gia đình chồng.
Từng có công việc ổn định, đầy năng lượng, yêu đời, lấy chồng rồi tôi thành cái bóng cam chịu trong gia đình ngột ngạt và áp đặt.
Tôi mới sinh xong chưa đầy tháng, bà đã bóng gió chuyện đi khám lại "xem còn trứng không".
Bà cố gắng trấn áp tôi, nhưng dần dần, trước những lý lẽ sắc bén, đanh thép và đầy lý trí của tôi, bà không thể nói lại được nữa.
SingaporeKhi Loraine Lee, 23 tuổi, quyết định dọn về sống với bố mẹ chồng cô nhận được nhiều cảnh báo từ bạn bè về những mâu thuẫn có thể phát sinh.
Thay vì thể hiện tình cảm với mẹ chồng tương lai thì cô dâu lại hôn nhầm chú rể khi nghe MC nói 'hôn má chú rể'.
Mẹ chồng tôi cay cú, khó chịu, so sánh, ghen tức với gia đình khác vì bà biết, bà không còn quyền điều khiển tôi nữa.
Vợ chồng tôi từ lúc mới cưới đã rất mệt mỏi, nguyên nhân chủ yếu bắt nguồn từ bố mẹ tôi và anh trai.
Vợ chồng tôi ngỏ ý mời bà lên trên này ở cùng vợ chồng, tiện chơi cùng cháu nhưng bà chỉ muốn mang cháu về quê.
Chuyện ăn uống khỏi phải nói, mẹ chồng cực kỳ để ý, tôi ăn thêm một chút sẽ bị nhìn chằm chằm, ăn ít lại bị nói là kén chọn.
Con dâu không làm gì đã đành, gần như cả ngày ở trong phòng riêng, hết ngủ đến xem điện thoại, cơm nấu xong xuôi tôi gọi mới ra ăn.
Càng sống chung, càng va chạm, tôi càng hiểu rõ mẹ chồng, làm sao có thể “thật tâm cung kính" mẹ khi lòng tôi nhiều vướng mắc.