Để phóng một vệ tinh nhân tạo lên quỹ đạo đã định, đầu tiên tên lửa phóng mang vệ tinh phóng theo phương thẳng đứng và phải đạt được vận tốc ít nhất bằng vận tốc vũ trụ cấp 1 (7,9 km/s) để thắng được lực hút của Trái đất. Khi đạt được độ cao và vận tốc cần thiết, vệ tinh sẽ tách khỏi tên lửa đẩy và chuyển động theo phương ngang.
Lực hút của Trái đất đóng vai trò là lực hướng tâm làm vệ tinh quay đều quanh Trái đất theo quỹ đạo tròn. Lực này vuông góc theo phương vận tốc nên không sinh công. Ở độ cao hàng nghìn km (ví dụ độ cao của vệ tinh địa tĩnh ~ 35.786 km) không còn bầu khí quyển nên không có lực cản của không khí.
Do đó, vệ tinh nhân tạo không cần năng lượng để duy trì chuyển động quay quanh Trái đất trong thời gian dài (giống như Mặt trăng, vệ tinh tự nhiên của Trái đất). Vệ tinh nhân tạo chủ yếu sử dụng năng lượng từ hệ thống pin mặt trời để chạy các hệ thống quan sát, thu và truyền tín hiệu với mặt đất... Khi hệ thống nguồn điện bị hỏng cũng là lúc kết thúc hoạt động của vệ tinh nhân tạo, chúng có thể sẽ chuyển động mãi mãi trên quỹ đạo và trở thành rác vũ trụ.
Câu 4: Chuyển hóa năng lượng của nhà máy thủy điện là biến: