![]() |
|
Ngày chủ nhật dành riêng cho con. Ảnh: Thanh Niên. |
Ngày đầu biết có thai, Bình hoang mang không biết mình đã "ăn" trúng thứ gì. Và cho tới giờ, khi ngày sinh đã cận kề, Bình cũng không thể nào giải thích được. Hôm đó, vừa thi tốt nghiệp lớp 12 xong, lớp Bình liên hoan để chia tay. Lần đầu tiên, cô uống rượu. Trong chếnh choáng men say, cô không biết ai đã dìu mình. Đó là đêm kết thúc đời học sinh và "kết liễu" luôn đời con gái.
Khi bị ba mẹ tra hỏi, Bình chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy. Người cô đã ngoại tứ tuần nhưng vẫn đơn chiếc biết chuyện, muốn Bình sinh con để cô nuôi. Và Bình rời Hưng Yên vào Bình Dương ở với cô trong một ngày đầu tháng 10. Nhưng ở đó cũng không yên. Nghe đồn có một cô bé còn non choẹt mà mang thai, mọi người cứ đổ xô đến xem. Thế là cô cháu Bình khăn gói đến "xóm không chồng" xin nhập hộ khẩu, sau khi biết tin đây là ngôi nhà chung cho những bà mẹ bất đắc dĩ.
Còn cuộc đời của Duyên thì bi kịch hơn. 24 tuổi cô mới biết yêu. Người yêu của Duyên là một tay giang hồ có tiếng, tên Sơn. 12 năm trước, Sơn bỏ nhà vào Kon Tum làm nghề đãi vàng. Khi gia đình không hy vọng Sơn còn sống thì nhận được một bức điện khẩn: Anh ta bị đánh, đang trong tình trạng nguy kịch. Mọi người lần tìm đến nơi và đưa về chữa trị.
Một năm sau, Sơn bình phục và đến tán tỉnh Duyên. Thấy bản chất giang hồ vẫn chưa hết trong con người anh ta, gia đình cô ngăn cản và dùng những lời lẽ xúc phạm để Sơn tự ái mà rút lui. Anh ta tự ái thật. Nhưng thay vì rút lui trong hòa bình, Sơn lại "tặng" cho Duyên một đứa con. Nhưng khi cô vác bụng lên nhà Sơn tố cáo, cả gia đình anh ta ra xua đuổi. Quá nhục nhã, cô gái quyết định đi giải quyết hậu quả nhưng cái thai đã đến tháng thứ 7. Thế là cô đành sinh con. Đứa bé ra đời mới được 3 tháng thì mẹ của Sơn qua đời. Trong lúc hấp hối, bà muốn được nhận cháu. Và Duyên lại ngậm đắng nuốt cay theo Sơn về để con được có cha.
3 tháng sau, căn bệnh ung thư của Sơn chuyển sang di căn, hậu quả những năm tháng đãi vàng trong vùng rừng thiêng nước độc. Thấy những khối u di chuyển khắp cơ thể anh ta, người làng không hiểu nên đồn nhau là AIDS. Rồi Sơn chết. Duyên chưa qua nỗi đau của một người mang tiếng chửa hoang đã lại bị gọi là "mụ góa SIDA".
Bị gia đình và làng xóm xa lánh, cô ôm con vào Bình Dương và được một người bạn giới thiệu đến "xóm không chồng". Ở đây, cô không còn mặc cảm, không phải sống chui lủi. Nỗi đau của một góa phụ ở tuổi 24 cũng vơi đi... Giờ con cô đã 2 tuổi, mặt mũi rất khôi ngô.
Nguyên tắc của các bà mẹ ở xóm không chồng này là "nói không với công ty vào ngày chủ nhật". Họ dành một ngày để quây quần bên nhau, chăm sóc con cái. Những đứa trẻ lớn lên ở "xóm không chồng" không phải đi nhà trẻ mà đã có các bà mẹ thay nhau giữ. Chúng rất sạch sẽ và tươm tất. Thỉnh thoảng cũng có đứa buột miệng "ba của con đâu?". Nhưng tình thương của những người mẹ đã dồn hết cho con, nên chúng cũng đành tạm quên đi sự khập khiễng trong gia đình. Ai cũng đặt cho con những cái tên rất ý nghĩa để mong tương lai của chúng sáng sủa hơn.
Người khai sinh "xóm không chồng"
![]() |
|
Các bà mẹ trẻ ngồi tâm sự trong những lúc rảnh rỗi. Ảnh: Thanh Niên. |
"Xóm không chồng" được hình thành bởi hai người phụ nữ mạnh mẽ và đầy nghị lực, đó là Liên và Nhung.
Cả khu nhà trọ có 13 phòng. Mỗi phòng có thể ở được 5 người. Phòng của Liên là "trung tâm văn hóa" của cả khu, có ti vi, đầu đĩa, dàn karaoke để mỗi chiều chủ nhật chị em ngâm nga. Phía dưới cái bàn thờ suốt ngày nghi ngút khói (nhưng không biết thờ ai), Liên viết đậm hai câu: "Không chồng mà chửa mới ngoan. Có chồng mà chửa thế gian thiếu gì".
Liên là người đầu tiên có mặt ở ngôi nhà này. Ngày trước, Liên là một cô gái đầy cá tính. Tới 24 tuổi mà tới tháng vẫn không có "đổ máu" như những phụ nữ bình thường khác, cô vẫn nghĩ chẳng hề hấn gì, "bà ngoại cũng có giọt nào đâu mà vẫn đẻ 12 đứa con". Ngày cưới cận kề, Quân, người yêu cô tuyên bố từ hôn. Thì ra thông tin cô "không có gì" rò rỉ tới tai mẹ chồng tương lai. Bà khẳng định Liên sẽ vô sinh nên không dám rước về.
Chán nản, thất vọng, cô bỏ lên thị xã mở tiệm may. 5 tháng sau, cô nàng về quê với cái bụng to quá cỡ. Gia đình Liên rối tung lên. Còn cô thì tỉnh như ruồi. Một ngày dăm bảy bận, cô nàng mang chiếc váy bầu sặc sỡ hoa lá cành, tai nhét phôn, lượn lờ từ làng trên xóm dưới. Mỗi lần đi qua nhà Quân, Liên không quên cất vài câu hát véo von. Ba mẹ hầm hầm nổi giận. Người trong làng nhìn cô như muốn ném đá. Nghĩ mình không thể tồn tại ở quê hương, cô rời Hải Dương vào Nam.
Được bạn bè cùng quê vào trước giúp đỡ, sinh con xong, Liên thuê phòng mở tiệm may. "Có cái nghề trong tay, không bao giờ chết đói", cô tuyên bố. Giờ cô là trụ cột của các chị em khác, là người gieo vào những bà mẹ bất đắc dĩ niềm tin vào cuộc sống, lòng lạc quan, là người xốc lại tinh thần cho những ai sắp quỵ ngã.
"Đêm về cũng vò võ lắm chứ. Nhưng không được phép buồn trước mặt chị em", Liên tâm sự. Cô nói chắc như đinh đóng cột, nếu ở nhà, một năm cô sẽ sinh một đứa cho gia đình Quân biết tay.
Con trai Liên đã 3 tuổi và rất thích truyện Sọ Dừa. Mỗi lần nghe tới đoạn mẹ Sọ Dừa ra vườn, thấy một dấu chân lạ, bà liền ướm thử chân mình vào, thế là về nhà mang thai, sinh ra Sọ Dừa, cu cậu cứ hỏi: "Mẹ ướm chân vào đâu mà sinh ra con?". Những lúc như thế, cô phải nói tránh đi cho qua chuyện.
Nhung là người quan trọng thứ hai trong cái "xóm không chồng" này. Ngày trước, người yêu của Nhung là sinh viên Đại học Luật Hà Nội nhưng vì nghiện ma túy nên sang năm 3 thì bị nhà trường đuổi học. Anh ta vào Bình Dương và được Nhung cưu mang. Nhưng "đất rắn chẳng nặn nên nồi", người yêu của cô đã cao chạy xa bay khi Nhung mang thai tháng thứ 9.
Sinh con ra, không tiền, không nhà, không có người thân, Nhung xin ở tạm với một cô bạn cùng quê. Cô bắt đầu rà soát lại danh sách những người đàn ông quen biết. Và cái tin cô có thể "phục vụ" bất cứ lúc nào lan nhanh trong cánh mày râu. Nhưng khách của Nhung cũng chỉ là công nhân, vì thế cô phải lấy giá rất bèo Có những người chưa có tiền, Nhung cho ký nợ, tới ngày lĩnh lương trả. Có người ký nợ nhưng không chịu trả, Nhung đến thẳng công ty để đòi. Cũng nhờ thế mà Liên biết chuyện, đến tìm và đưa Nhung về sống cùng. Ngồi kể lại những ngày tháng cơ cực đó, Nhung ôm mặt khóc rưng rức.
Nhưng không phải ai trong "xóm không chồng" cũng do bị người yêu chối bỏ trách nhiệm. Phương là một ví dụ. Chị đã 40 tuổi, làm công nhân từ lúc còn tuổi hăm. Chị khát khao có một đứa con từ lần vào bệnh viện mổ khối u, nhìn người ta có chồng, con chăm sóc, mà thấy chạnh lòng. Thế là sau khi bình phục, chị "tút" lại nhan sắc và không lâu sau thì chuyển hộ khẩu về "xóm không chồng".
Ở cái xóm này, không riêng gì Phương mà còn có Hằng, Thanh, Khuyên... đều như vậy. Họ là những người đã bán tuổi thanh xuân trong các công ty đầy bụi bặm. Lúc nhìn lại, ai cũng đã thuộc vào hệ "gái già" nên chuyện kiếm một tấm chồng quả là khó khăn. Vì thế, họ muốn có một đứa con do chính mình sinh ra để nương tựa lúc tuổi già.
(Theo Thanh Niên)
* Tên nhân vật đã được thay đổi.

