Tại toà, Trần Hùng Sơn cho rằng những lời khai trước đây tại cơ quan điều tra là do bị cáo đang ở trong tình trạng sức khoẻ, tâm lý không tốt. Sơn giải thích là không chỉ đạo bất kỳ ai ký bất kỳ phiếu chi nào, ngoài việc chỉ đạo “phải trả cho dân 20.000 đồng/công lao động”. Bị cáo cũng không khai nhận đã lấy 500 triệu đồng từ Nguyễn Văn Minh để bù lỗ cho việc kinh doanh cao su trước đây. Ngược lại, Sơn còn tố cáo cơ quan điều tra vừa ép cung vừa dụ cung, bảo cứ khai theo ý của cán bộ điều tra thì sẽ được tại ngoại.
Đối lập với Sơn, bị cáo Trần Trịnh Hoan (cán bộ kỹ thuật kiêm thủ quỹ Xí nghiệp Xây dựng Hoa Ban số 1) khai nhận có ký vào 2 bộ hồ sơ kỹ thuật và 2 phiếu thanh toán mang tên Trần Văn Thông. Tuy nhiên, bị cáo thừa nhận chỉ biết ký thôi, chứ không biết nội dung các biên bản nghiệm thu và các phiếu chi khống. Hoan cũng thanh minh không biết gì về nghiệp vụ thủ quỹ, nhưng vẫn phải làm vì đã có “quyết định bằng mồm” của phó giám đốc Nguyễn Văn Minh.
Ngoài số tiền hơn 2,7 tỷ đồng của 18 bộ hồ sơ khống lập theo sự chỉ đạo của Minh, Hoan còn bị truy tố tội giúp sức cho Sơn và Minh tham ô hơn 4,6 tỷ đồng, thông qua doanh nghiệp tư nhân Nguyễn Mạnh Cường.
Trước đó, trong ngày thẩm vấn đầu tiên, Nguyễn Văn Minh đã phản cung dữ dội, không thừa nhận hành vi đồng phạm tham ô hơn 8,8 tỷ đồng, và số tiền chiếm hưởng cá nhân hơn 2 tỷ đồng như cáo trạng đã nêu. Ngược lại, Minh còn “kết tội” cơ quan điều tra đã “cố tình đẩy tôi đến bờ vực thẳm, vào vòng lao lý”.
Theo bị cáo Minh, Xí nghiệp Xây dựng Hoa Ban số 1 của Công ty Xây dựng phát triển dân tộc miền núi "phải là đơn vị có công với nhân dân Mường Tè mới đúng", bản tổng kết công tác hằng năm của công ty đã chứng minh điều đó. Nếu có gì gọi là sai phạm, thì chỉ giới hạn trong việc vi phạm nguyên tắc tạo lập chứng từ thanh toán. Bà con dân tộc thiểu số đến làm thuê, nhiều người không biết chữ, nên chuyện ký thay, ký hộ cũng là lẽ bình thường. Khi toà hỏi nhân chứng, vật chứng cho sự vô tội của bị cáo, Minh cho biết nhân chứng là tập thể Xí nghiệp Xây dựng Hoa Ban số 1, và vật chứng là con đường Nậm Pục - Pắc Ma từ km19 đến km50.
(Theo LĐ, TN)