Nguyễn Văn Tao
Tự khúc
rồi một ngày thấy đất trời cao rộng
có đường bay muốn bay thích bay và cứ bay
có đường đi muốn đi thích chạy và cứ nhảy
bỗng nhiên ta ngắm mình vô cớ
vô cớ đến giật mình vô cớ như điên
ta quay cuồng thẳng thắn
mình tồi tệ đến mức hiền lành
giữa những trò ma giáo
tự cười
cứ dớ dẩn chồi xanh mầm biếc
ném mình vào những câu thơ
tự tin
và phiêu du
cười ta
sao không ham những xôi những thịt
khảng khái làm gì bỏ của chắc đã hay
tự trọng làm gì mấy ai quan tâm điều đó
chuyện lỡ làng chuyện đã qua
ta mỉm cười với mây với gió
cuộc đời này còn nhiều vẻ
không gian này còn rộng quá
thủy chung với ta không có nghĩa là kiên trì chịu đựng
tình người không phải đổ tiền rót những chén cay
cứ mỗi ngày ta hát với giọt mưa giọt nắng
mấy giọt thăng hoa mấy giọt nhạt nhòa
và mấy giọt bắc cầu vồng có mắt người trông ngắm
dù thế nào ta cứ say cứ đắm
để đừng mất mình vào những thứ vu vơ
Lên đồi
Ta lên đồi
dưới chân
màu đỏ đất bazan
và màu đỏ nham thạch ngàn năm
quá vãng níu bước
gió ở đâu về bão táp
ơ, quả đồi
và những bước chân
những ngọn gió và đất và bụi
cái nắng cháy làm ta mặt sầm tối
cứ lăn trôi trong vô cảm vô cùng
ai lên đồi quét những chiếc lá vàng
chiếc lá vàng bay về miền cổ tích
chiếc lá vàng bay theo gió biền biệt
biền biệt không thấy mùa thu
ta đứng trên đồi ta đứng chỏng chơ
gió bào mòn cuốn đi sự trụ vững và sức nặng
ta thấy quả đồi ta thấy ta cay đắng
cay đắng quay cuồng bốc đất bỏ đi
xóa cả một gam màu không thương tíếc
xóa cả bóng ta trong cái nắng tồi tàn
thiếu bóng dáng màu xanh
nắng đắp lên ngâm ủ
và quả đồi và quả đá
dưới chân ta va đập
trên đầu ta ù vù
những quả đồi lăn trong bể mù mờ im ắng
lăn trong cái đầu chật hẹp nhỏ nhoi
lăn vào nhát cuốc lóa lên vệt lửa
chai lì
và mưa và gió
ta bước lên đồi bước thêm bước nữa
thấy những cọng cỏ khô, gốc gác hoang tàn
ta bước lên đồi đầu ta có lửa
tắt nguội dần khi bước nữa vào hoang
ngày và đêm nổ đom đóm
xung quanh ta là cả mùa vàng