Từ trái qua: nhạc sĩ Trần Tiến, ca sĩ Trần Thu Hà, nhạc sĩ Trần Hiếu.
- Ca từ mang màu sắc đạo Phật "Nam mô nam mô nam mô butđa/ Một vòng thôi miên thôi miên apsara...", người nghe cảm nhận một Trần Tiến hoàn toàn khác với vẻ ngoài luôn lạc quan. Cảm xúc nào khiến anh viết nên những lời ca đó?

- Tôi không phải là nhà xã hội học cũng chẳng phải là nhà lịch sử nên vốn dĩ không hiểu về văn hóa Chăm cho lắm. Có nhiều người bảo tôi viết về văn hóa Chăm, đâu đơn giản như vậy. Tôi viết về thiên nhiên chứ hoàn toàn không viết về nền văn hóa Chăm. Tôi viết về cõi đời của mình và cõi đời của người khác, khi tách khỏi cuộc sống sẽ thấy mình trong vũ trụ thật là bé nhỏ, vô thường...
Ca từ mang lời kinh (Koran, Vệ đà, Kinh Thánh...) về các vị thần, về trời đất, Phật, âm dương... trong cõi hư vô. Những kiếp người đi qua cõi đời mộng du, đi qua trái đất này. Tôi cảm ơn trời Phật, những đấng tạo hóa, cảm ơn cha mẹ đã sinh ra tôi và cảm ơn tất cả mọi người đã yêu mến tôi cho tôi nguồn vui sống với đời.
- Với chiếc áo vẽ hình âm dương xuất hiện cùng bài hát, anh muốn nói lên điều gì?
- Tôi mặc chiếc áo âm dương để phù hợp với nội dung bài hát. Từ nhỏ tôi vốn ham thích nghiên cứu Kinh Dịch, cội nguồn của triết học, đọc nhiều nên thích. Bài hát liên quan đến Dịch vì trong âm có dương và trong dương có âm, cũng như cuộc đời có hoang tưởng có thực tế, có du dương, lãng mạn, có đời thường. Người nghệ sĩ cũng có những triết lý ấy trong mỗi người.
- Ngoài sáng tác âm nhạc anh còn là một nhà thơ. Anh viết thơ với mục đích gì?
- Từ năm 17 tuổi tôi đã có khoảng 2-3 bài và chùm 8 bài hát mang chất thơ được đăng báo. Từ nhỏ tôi vốn học giỏi, từng đỗ đầu môn toán, hóa và giải nhì về văn. Tôi đam mê vẽ tranh, năm 19 tuổi có 6 bức tranh triển lãm cùng các họa sĩ lão thành như Sỹ Ngọc, Nguyễn Văn Tỵ... Các bậc tiền nhân đã nói "thi trung hữu nhạc" (trong thơ có nhạc). Thơ của nhạc khác với thơ để đọc, thơ viết, thơ ngâm... còn tôi là thơ để hát. Chẳng hạn như Cánh buồm bay trên không, Lá diêu bông... làm sao có thật. Lá diêu bông là thực vật không có thật, nhưng nó có thật là do trí tưởng tượng, phiêu lãng của nghệ sĩ.
- Giờ đây anh ước nguyện điều gì?
- Trong đời tôi còn nhiều tâm nguyện, nhiều khát vọng chưa làm được. Tâm nguyện lớn nhất và khiến tôi day dứt nhiều nhất là chưa có nổi một căn nhà cho vợ con an cư. Ngôi nhà ở TP HCM là nhà vợ chồng tôi thuê từ ngày mới cưới. Mỗi lần ra Hà Nội, người bạn thân lại cho tôi ở nhờ một phòng trong ngôi biệt thự của anh ở đường Lê Hồng Phong.
Tuy không quá thiếu thốn nhưng cuộc sống của tôi luôn biến động và nhiều nỗi lo toan. Sức khỏe không còn cho phép tôi lăn lộn như thời trai trẻ. Tôi sợ nếu ngày mai không còn sáng tác được nữa, mái nhà nào dành cho tôi ngả lưng. Có lẽ khi mái tóc đã điểm bạc, con người ta nghĩ nhiều đến sự bình lặng hơn chăng?
(Theo Người Lao Động)