Dịp Tết luôn là khoảng thời gian đặc biệt nhất trong năm, khi con người ta có xu hướng chậm lại, nhìn sâu hơn vào chính mình và nghĩ nhiều hơn về những mối quan hệ bền lâu. Với tôi - người phụ nữ gần 40 tuổi, sống giản dị, hướng nội và đã đi qua không ít mùa xuân một mình - Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao của đất trời, mà còn là lúc lòng người dễ mở ra nhất, dễ tin vào những điều tử tế và cũng dễ mong chờ một sự đồng hành đúng nghĩa.
Tôi sinh năm 1986, tính từ năm nay tròn 40 tuổi, sống ở Hà Nội. Ở tuổi mà nhiều người đã ổn định gia đình từ lâu, tôi vẫn độc thân. Nhưng tôi không xem đó là sự thiếu hụt hay thất bại. Cuộc sống của tôi suốt những năm qua vẫn trôi đi đều đặn, bình thản. Tôi đọc sách để nuôi dưỡng nội tâm, chơi thể thao để giữ sức khỏe và sự cân bằng, thỉnh thoảng ngồi cà phê một mình, ngắm dòng người qua lại. Những buổi chiều dạo quanh hồ Hoàn Kiếm đã trở thành thói quen, nơi tôi tìm thấy sự yên tĩnh giữa lòng Hà Nội náo nhiệt. Tôi sống chậm, sống vừa đủ và học cách trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ.
Tuy nhiên, càng gần Tết, cảm giác một mình lại hiện lên rõ hơn. Không phải là nỗi buồn bi lụy, mà là một khoảng trống rất khẽ, rất thật. Khi phố phường bắt đầu treo đèn, khi mùi bánh chưng lan trong gió lạnh cuối năm, khi người ta nói với nhau nhiều hơn về sum họp, tôi nhận ra mình cũng mong có một người để cùng chia sẻ những điều giản dị ấy. Không cần quá rực rỡ, chỉ cần một người đủ tử tế để cùng nhau đi hết những ngày thường và đủ sâu sắc để hiểu giá trị của sự đồng hành.
Bởi vậy, tôi viết những dòng này như một bức thư chúc Tết, nhưng cũng là một lời hẹn hò chân thành. Tôi mong tìm được một người đàn ông hơn tôi hai tuổi, hiền lành, tử tế, biết ơn cuộc đời và những người xung quanh. Tuổi tác với tôi chưa bao giờ là rào cản, bởi điều quan trọng hơn cả là sự đồng điệu trong suy nghĩ và cách sống. Tôi tin rằng một người đàn ông trưởng thành về nhân cách không được đo bằng năm sinh, mà bằng cách anh ấy đối xử với người khác, với gia đình, với chính mình.
Tết Bính Ngọ 2026 đang đến rất gần. Tôi hình dung khoảnh khắc giao thừa, khi hai chúng ta có thể đứng cạnh nhau bên hồ Hoàn Kiếm, giữa dòng người đông đúc nhưng không hề lạc lõng. Pháo hoa bừng sáng trên bầu trời, phản chiếu xuống mặt hồ tĩnh lặng. Trong khoảnh khắc ấy, không cần những lời hứa lớn lao, chỉ cần một ánh nhìn đủ ấm, một cảm giác rằng bên cạnh mình là người mình có thể tin cậy. Giữa tiếng đếm ngược và những lời chúc đầu năm, chúng ta cùng khẽ mỉm cười, như thể đã quen nhau từ rất lâu.
Tôi không tìm kiếm một mối quan hệ vội vàng, càng không mong một câu chuyện tình ồn ào. Điều tôi mong là một sự bắt đầu chậm rãi, đủ kiên nhẫn để hiểu nhau, đủ chân thành để cùng nhau vun đắp. Tôi tin rằng những mối quan hệ bền lâu thường không bắt đầu bằng sự cuồng nhiệt, mà bằng cảm giác an yên khi ở cạnh nhau. Đó là khi ta có thể nói về những điều nhỏ bé nhất, về một cuốn sách hay, một quán cà phê quen hay chỉ đơn giản là cảm nhận về một ngày làm việc bình thường.
Ở tuổi này, tôi học được rằng tình yêu không còn là sự hy sinh mù quáng hay những kỳ vọng phi thực tế. Tình yêu là sự tôn trọng, là khả năng lắng nghe và thấu hiểu, là cùng nhau trưởng thành chứ không phải cố gắng thay đổi nhau. Tôi trân trọng những giá trị gia đình, trân trọng sự tử tế trong từng hành động nhỏ và mong người đồng hành của mình cũng như vậy. Một người đàn ông biết nói lời cảm ơn, biết xin lỗi khi cần và không ngại thể hiện sự quan tâm một cách chân thành.
Tết, với tôi, còn là dịp để lan tỏa năng lượng tích cực. Tôi tin rằng khi hai người bước vào một mối quan hệ với tâm thế bình an và biết ơn, mối quan hệ đó sẽ mang lại điều tốt đẹp không chỉ cho họ mà còn cho những người xung quanh. Đầu xuân năm mới, tôi mong chúng ta có thể cùng nhau chia sẻ những câu chuyện tích cực, cùng nhau nhìn về phía trước với sự lạc quan vừa phải, không viển vông nhưng cũng không khép kín.
Nếu anh là người đàn ông đang đọc những dòng này, sống tử tế, hiền lành, có chiều sâu nội tâm và mong muốn một mối quan hệ bền vững, có lẽ chúng ta nên cho nhau một cơ hội. Không phải để hứa hẹn điều gì quá lớn, mà để gặp gỡ, trò chuyện, cùng nhau đi dạo quanh hồ Gươm một buổi chiều cuối năm hoặc đứng cạnh nhau trong đêm giao thừa, ngắm pháo hoa và cảm nhận sự khởi đầu của một năm mới.
Cuộc đời ở tuổi 40 không còn quá nhiều thời gian để thử sai nhưng vẫn đủ rộng để đón nhận những điều tốt đẹp nếu ta còn tin vào nó. Tôi viết bức thư này với tất cả sự chân thành, như một lời chúc Tết gửi đến người có thể sẽ bước vào cuộc sống của tôi. Mong rằng mùa xuân Bính Ngọ 2026 không chỉ mang theo pháo hoa rực rỡ trên bầu trời Hồ Hoàn Kiếm mà còn mang đến một sự gặp gỡ đủ sâu, đủ ấm để cả hai chúng ta cùng trân trọng và gìn giữ.
Độc giả liên hệ qua email henho@vnexpress.net hoặc số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) để được hỗ trợ
- Họ tên: Nguyễn Thị Phương Thảo
- Tuổi: 40 tuổi
- Nghề nghiệp: Lao động tự do
- Nơi ở: Quận Long Biên, Hà Nội
- Giới tính: Nữ
