![]() |
|
Diễn viên Thành Lộc. |
Tôi đành âm thầm lặng im trong sự nhớ nhung. Năm dài ngày ngắn cứ trôi qua, hết năm này đến năm khác tôi vẫn không dám để lộ với bất cứ một ai. Khổ nỗi, cô bạn tôi yêu quý có tình cảm đặc biệt với anh bạn thân của tôi chứ không phải với tôi. Rút khỏi vị trí mơ ước để nhường ngôi cho bạn mình, tôi nhận ra đây không phải là tình yêu, nếu có chỉ là rung động đầu đời. Người con gái đầu tiên đã nhẹ nhàng đi qua tâm hồn tôi như làn gió thoảng, hiện nay cô là bác sĩ, đã hạnh phúc bên chồng con. Nhưng chàng trai may mắn lại không phải là bạn tôi. Hàng năm, tôi và cô gái ấy đều có dịp gặp nhau ít nhất một lần, thường là trong buổi họp nhóm. Nhưng cô bạn gái này đến tận bây giờ, vẫn không hề hay biết chuyện tình cảm một thời của tôi.
Tôi đã yêu người con gái thứ hai là đồng nghiệp của mình. Âm thầm thương nhớ, tôi trông chờ cho đến khi tỉnh ngộ thì nhận ra mình vẫn đơn phương. Yêu đơn phương suốt từ năm 1986 đến 1992, tôi đành phải rút lui rẽ sang hướng khác. Cho đến giờ này, nhìn lại bản thân, tôi thấy mình vẫn còn quá nhút nhát chẳng khác gì cậu bé Thành Lộc ngày xưa để lỡ cơ hội thủ vai Sang trong vở kịch Lá sầu riêng, để rồi nuối tiếc mãi. Nhưng trong nghệ thuật sự nuối tiếc như chấp cánh, thúc giục tôi cố gắng hơn để khẳng định mình. Còn trong tình cảm tôi cứ luôn phải rút lui.
Tôi không đặt tình yêu theo một môtip nào cả, tôi yêu bằng chính nhịp tim rung động của mình. Và phải chăng cũng chính vì thế mà tôi có cái duyên được nhiều cô gái tán tỉnh, tỏ tình trực tiếp. Nhưng tôi không thể đáp lại chỉ đơn giản vì tôi không yêu họ. Đúng là tình yêu khó giải thích được tại sao lại như thế. Con tim không thể đáp ứng ngay mỗi khi có người chờ đợi, chào đón. Có lẽ tim tôi thường hay đập lỗi nhịp. Nhưng cũng có thể vì thế nên tôi mới có cơ hội dồn hết tâm huyết cho sự nghiệp, gom góp tất cả nỗi đam mê vốn có của mình cống hiến cho nghệ thuật. Tôi xem như đã thành công trong sự nghiệp nhưng lại là kẻ thất bại trong tình yêu. Tôi đã chấp nhận hoàn cảnh của mình với một chút băn khoăn: phải chăng do tôi không đặt tình yêu là vấn đề chính, nên cứ mãi lao theo sự nghiệp, ngay cả thất bại rồi tôi cũng không thấy mình rơi vào tâm trạng chơi vơi, hụt hẫng như trong thi ca thường mô tả. Tôi chỉ thấy lưu luyến, nuối tiếc một cuộc hành trình phải rút lui, phải nhường chỗ cho kẻ khác.
Cho dù xung quanh hiện nay có rất nhiều bạn gái thân, nhưng họ vẫn chỉ là những người bạn. Em gái kết nghĩa, tôi cũng có không ít, nhưng tình cảm chỉ dừng lại đúng nghĩa của nó. Thế là tôi vẫn như vậy, chưa tìm thấy người con gái thứ ba đi vào đời mình …
Cuộc đời tôi chưa bao giờ trải qua cảnh vợ đau con khóc... để nếm trải mùi vị hạnh phúc của một mái ấm gia đình. Nhưng với tôi, cuộc sống độc thân giúp ích cho nhiều cho công việc. Trước hết, tôi thấy mình làm mọi việc, thực hiện đủ điều trong cuộc sống không cần thông qua người thứ hai. Ngoài ra, tôi thấy người nghệ sĩ có óc sáng tạo nhưng sống trong kiếp cô đơn đôi khi cũng... cần thiết. Đặc biệt người bất hạnh bao giờ cũng đồng cảm với số phận của người khác. Người nghệ sĩ đầy ắp hạnh phúc thường hay hời hợt, ít rung động trước cuộc sống xung quanh, trước nỗi đau và cuộc sống đầy trắc trở của kẻ khác. Cũng không ít các chàng trai bạn tôi, có đủ cả vợ lẫn con nhưng vẫn cảm thấy đơn độc, vẫn thốt ra lời cô đơn khi không có nơi đồng cảm để chia sẻ, có chỗ đi về nhưng không có nơi nương tựa tinh thần. Cho nên với tôi, cô đơn như là một căn bệnh do con người cảm nhận ra, khi thấy mình lẻ loi ở trong một không gian nhất định nào đó. Rồi căn bệnh ấy cũng nhanh chóng ra đi, khi cuộc sống ta còn nhiều điều thú vị khác. Vả lại, theo quan niệm của tôi trong cuộc sống mình có được thứ này, thông thường sẽ mất đi thứ kia.
Thành Lộc
(Theo Văn Hóa Nghệ Thuật)
