Năm nay tôi 35 tuổi. Tốt nghiệp Đại Học Kinh tế, tôi may mắn được nhận vào làm việc tại một công ty nước ngoài nổi tiếng trong ngành gỗ. Sau 2 năm làm việc, tôi được đề bạt một vị trí quản lý cấp cao trong công ty. Với các bạn và đồng nghiệp tôi may mắn và có được vị trí đó, nhưng với tôi may mắn chỉ là một phần trong sự thành công của mỗi người. Việc tôi đột nhiên xin thôi việc là một cú sốc đối với những người quen biết tôi, khi hiện tại và tương lai tôi sẽ còn "rất sáng" ở tập đoàn nổi tiếng này.
Sau 8 năm phấn đấu và học hỏi, tôi đã quyết định cho sự nghiệp riêng của mình bằng sự quyết tâm mạnh mẽ bất chấp lời khuyên ngăn của chồng.
Nếu ai đã là Doanh Nhân đều bước qua giai đoạn đầu của sự khởi nghiệp, bao nhiêu khó khăn và vất vả về tinh thần, thể xác lẫn tiền bạc. Tôi đã trải qua 2 năm của khởi nghiệp đầu khó khăn, nhà máy chưa ổn định, nhân sự luôn thay đổi, khách hàng chưa nhiều, tôi phải loay hoay với việc vừa ổn định sản xuất, vừa tìm kiếm khách hàng.
Tôi đã dành hết thời gian và tâm trí vào công việc. Tôi không còn thời gian để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Chồng tôi luôn cằn nhằn với tôi về điều này. Nhưng tôi còn biết làm sao, tất cả vốn liếng dành dụm của chúng tôi đã bỏ vào hết công ty.
Tôi chưa bao giờ than thở vì phải làm việc nhiều, nhưng tôi đã rất mệt mỏi với sự không cảm thông của chồng. Anh ấy luôn chỉ trích tôi là người cứng đầu. Khi bắt đầu, tôi đã nói với anh sẽ mất trắng 3 năm.
2009 là năm cuối của 3 năm ấy, tôi vẫn chưa mang được lợi nhuận về cho công ty ngoài việc có uy tín về chất lượng, là một đối thủ mạnh trong ngành. Vì tôi đã quá đặt nặng mục tiêu "sản phẩm có chất lượng thật sự". Tôi đã đầu tư nhiều vào máy móc, nguyên vật liệu và đào tạo con người, để tạo ra sản phẩm có chất lượng mà ít quan tâm đến lợi nhuận.
Và tôi đã trả giá quá đắt cho điều này về mặt tiêu cực cũng như tích cực: được khách hàng tín nhiệm, các chủ đầu tư cho các dự án lớn đang bắt đầu chú ý đến sản phẩm của công ty tôi, nhưng tôi đang phải đấu tranh giữa tiếp tục sự nghiệp hay gia đình.
Anh ấy bảo tôi dừng lại, nhưng vì uy tín và sự đam mê với công việc của mình tôi đã luôn cố gắng tiếp tục công việc. Nhưng tôi thật sự luôn thấy mệt mỏi khi về nhà phải nghe những lời khó nghe của chồng tôi. Anh ấy luôn đổ lỗi cho tôi đã không nghe lời can ngăn của anh ấy.
Một năm nay chúng tôi ở riêng 2 phòng, tội nghiệp con gái tôi hôm nay ngủ với ba, hôm sau ngủ với mẹ. Tôi ngày càng cô lập ngay chính trong căn nhà của mình.
Đã là Doanh Nhân chắc các bạn sẽ biết sự cô đơn trong các quyết định của mình. Tôi đang là thế đấy. Khi bị stress với cánh đàn ông, có thể sẽ cùng bạn bè, đối tác, đồng nghiệp nhâm nhi ly cà phê hoặc cũng có thể "nhậu" để giải khuây. Nhưng với phụ nữ chúng tôi thì rất tội nghiệp mỗi khi như thế. Với tôi càng bi đát hơn, tôi hầu như không có bạn. Tôi không thể cùng đối tác của mình đi tâm sự bằng ly cà phê hay vào quán như các anh. Cuộc sống của tôi chỉ biết có học và làm việc.
Hôm nay cũng vậy, giờ này tôi vẫn còn ở văn phòng, tôi không muốn về nhà, nhưng tôi cũng không biết phải đi đâu, tình cờ đọc những dòng chia sẻ của các doanh nhân, tôi cũng muốn "trút" chút dòng tâm sự để cùng chia sẻ với các chị em nữ doanh nhân. Tôi đã chọn sai đường sao? Liệu tôi có mạo hiểm nếu phải chọn sự nghiệp mà đánh đổi gia đình mình?
Thanh Tâm