Đó là những năm đầu thập niên 70. Thời đó chúng tôi là những đứa trẻ sống trong những con phố xung quanh hồ Thiền Quang và Công viên Thống Nhất. Chúng tôi cùng học ở một trường năng khiếu ở Ô Chợ Dừa, ngày ngày phương tiện đến trường của chúng tôi là cuốc bộ, nhưng không mấy khi chúng tôi phải đi bộ cả quãng đường Khâm Thiên dài đến vậy vì luôn có những tấm lòng cho chúng tôi đi cùng xe đạp.
Ngày ấy, cứ sáng ra là chúng tôi hẹn nhau ở Hồ Thiền Quang rồi đi nhờ xe đạp của những người đi đường để đến trường. "Cô ơi, chú ơi... có đi thẳng không cho chúng cháu đi nhờ với!". Thế nào cũng có mấy người dừng xe đạp lại cho chúng tôi đi cùng, mặc dù họ không quen biết nhau nhưng vẫn cố gắng đi gần nhau để cho lũ trẻ chúng tôi buôn chuyện nữa chứ.
Ôi, những ngày ấy sao lại in đậm trong tôi đến vậy! Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả, tôi cũng đã xa Hà Nội hơn 20 năm rồi, nhưng những ký ức đẹp về Hà Nội luôn là hành trang để tôi đi tiếp suốt cuộc đời này.
Nhớ quá Hà Nội ơi.....
Nga Nguyen