Ở Quảng Ngãi, khu vực Đảo Bé (thuộc huyện đảo Lý Sơn) chịu hạn gay gắt nhất. Địa hình nơi đây phức tạp, phần lớn là núi đá và không có mạch nước ngọt, nên nguồn nước sinh hoạt và sản xuất đều phụ thuộc vào trời. Mùa mưa, các gia đình dùng ống nhựa hứng nước từ mái nhà dẫn vào các bể chứa để dùng quanh năm.
Năm nay, do lượng mưa quá ít nên vào thời điểm này, nguồn nước dự trữ của người dân đã cạn kiệt. Họ phải đi mua nước ngọt từ đảo Lớn với giá 3.000-4.000 đồng/can nhựa (loại 30-40 lít) và chỉ dám dùng để nấu ăn, còn việc tắm rửa, giặt giũ đều phải dùng nước biển. Chính vì thiếu nước sinh hoạt nên tỷ lệ trẻ em mắc bệnh ngoài da và phụ nữ mắc bệnh phụ khoa ở đảo Bé tăng cao.
Vụ đông xuân năm nay, toàn đảo chỉ trồng được 7 ha bắp lai và đậu xanh cao sản, nhưng toàn bộ diện tích cây trồng này đều héo rũ, coi như mất trắng. Trước tình cảnh đó, UBND huyện Lý Sơn đã hỗ trợ kinh phí, điều động phương tiện để vận chuyển nước từ đảo Lớn sang chi viện, song đây chỉ là giải pháp tình thế.
Bình Định: Hơn 3.000 ha ruộng nứt nẻ
Tại các huyện Vĩnh Thạnh, Phù Cát, Vân Canh và thành phố Quy Nhơn, nguồn nước đã cạn kiệt. Hiện có trên 3.000 ha ruộng bị khô hạn nứt nẻ, không sản xuất được. Một số vùng ven biển ở huyện Phù Cát đang phải đối diện với nguy cơ bị xâm nhập nước mặn và thiếu nước sinh hoạt. Trong khi đó, hầu hết các hồ thủy lợi trên địa bàn tỉnh đang cạn dần.
Để tạo thêm nguồn nước cho sông Côn phục vụ chống hạn, tỉnh Bình Định đã đề nghị Nhà máy Thủy điện Vĩnh Sơn nâng công suất phát điện qua tuốc bin với lượng nước 8 m3/giây (trong vòng 10 ngày), nhưng nhà máy chỉ đủ phát 3,5 m3/giây vì hồ thủy điện Vĩnh Sơn chỉ đủ nước hoạt động đến cuối mùa hè này. Người dân đang tự cứu mình bằng cách đắp các đập bổi trên sông suối, tăng cường hệ thống bơm điện và khai thác nguồn nước ngầm bằng giếng đóng và chờ... trời mưa.
(Theo Thanh Niên)