![]() |
|
Nghệ sĩ Việt Ninh đang biểu diễn. |
Người ta gọi tiết mục của các “quái kiệt” này là khẩu thuật hài, bởi dùng miệng bắt chước nhiều thứ giọng làm khán giả thú vị. Việt Ninh đang đi thì nhiều người quay ngoắt lại nhìn và xì xầm: "Hugo kìa! Phải Hugo không?". Mấy đứa nhỏ thì khỏi phải hỏi, chúng nhảy lên liền: "A, Hugo!". Hóa ra, tụi nhỏ xem tivi, biết anh chàng lồng tiếng cho nhân vật Hugo quá dễ thương nên gọi luôn anh là Hugo. Duyên nợ từ trên trời rơi xuống, trong một lần anh đi diễn tiết mục khẩu thuật hài cho lễ trao giải bóng đá của các đài truyền hình giao lưu với nhau, người phụ trách chương trình Hugo à lên một tiếng: "Trời ơi, nhân vật đang đi tìm sốt vó đây nè. Thử đi, thử đi...!". Việt Ninh thử một lèo mấy tập cho Hugo. Từ đó, anh có tên là Hugo.
Để có Hugo hôm nay, Việt Ninh đã hơn 10 năm lăn lóc trên sân khấu hài. Mà nếu kể xa hơn nữa là cái miệng anh đã "hoạt động" từ hồi còn học phổ thông. Nằm trong đội văn nghệ của trường cấp 3 Nguyễn Đình Chiểu (Bến Tre), cậu học trò nghịch ngợm hết cỡ, cứ hay nhại tiếng của bạn bè, rồi đi đám cưới ở quê thức thâu đêm suốt sáng lại kéo nhau ra giỡn, nhại tiếng con vật này con vật kia để cười quên ngủ. Khi lên Sài Gòn học trường sân khấu, đi xem nghệ sĩ Thanh Long diễn, anh chàng giật mình: "Ủa, mình cũng làm được như ổng mà!". Nghệ sĩ Minh Nhí thấy vậy dẫn Việt Ninh đi Phan Thiết tấu hài, đẩy anh chàng mạnh dạn "xài" tiết mục của mình. Thế là từ đó, Việt Ninh đi diễn luôn, hơn 10 năm chỉ duy nhất "khẩu thuật hài" mà người ta cứ gọi sô. Dĩ nhiên, lâu lâu phải tập thêm mấy giọng mới bổ sung vào. Bây giờ lên sân khấu là anh làm một hơi từ giọng con gà, con chim, chó, vịt, heo, bò... đến giọng ông già, bà cả, phụ nữ, thanh niên, sồn sồn, em bé, rồi giọng kèn trompet, saxo, đàn mandolin, guitare phím lõm, đàn bầu, đàn tranh. Vui nhất là tiếng của chiếc Suzuki lúc nổ máy, lúc nghẹt pô, lúc ga lớn, ga nhỏ...
Còn có một giai đoạn Việt Ninh tham gia xây dựng đoàn rối nước đầu tiên của khu vực phía Nam, năm 1988, mời thày từ miền Bắc về dạy, đặt tên là đoàn rối nước Hậu Giang. Rồi Việt Ninh phải lồng tiếng cho tất cả các nhân vật của rối nước, từ tiếng động cho tới lời thoại. Hình như cái số của anh là cứ gần gũi khán giả nhí.
Việt Ninh nói: "Tập khẩu thuật hài cực lắm, cực hơn cả kịch nói. Đêm nay muốn diễn thì đêm trước phải ngủ đủ giấc, không hút thuốc, không uống rượu, vì như thế giọng bị khê, làm không giống, nhất là giọng đàn bầu và giọng phụ nữ. Mà dù không diễn cũng phải tập lại thường xuyên, chứ bỏ lâu làm lại cũng không giống". Và anh cười nhớ lại cái hồi mới tập để lên sân khấu: "Lúc đó xã hội còn thiếu thốn, bản thân mình cũng nghèo, đâu có dàn âm thanh để kiểm tra chất giọng như bây giờ. Muốn tập thì chui vô nhà tắm, vì nhà tắm thì kín và vang, dội tiếng lại, mình có thể kiểm tra. Ở nhà hễ nghe tiếng tui lải nhải là biết "hắn đang tắm". Việt Ninh đang mơ ước thực hiện một tiết mục kể nguyên một câu chuyện toàn bằng tiếng động, thí dụ tiếng bước chân đi, rồi kéo cửa, lục soát, tiếng giấy tờ rơi vương vãi, sột soạt, rồi lên cò súng... Dẫu anh quá bận bịu với công việc ở HTV, nhưng "phải làm thôi, mê lắm".
(Theo Thanh Niên)
