![]() |
|
Phạm Thế Thuần viết thư cho mẹ, trước giờ ra pháp trường. Ảnh: CAND |
Phạm Thế Thuần, 23 tuổi, trú tại xã Điêu Lương, huyện Cẩm Khê (Phú Thọ) là thủ phạm vụ giết bà Lăng Thị Thủ, vợ của ông Phùng Gia Thuận, Giám đốc Sở Giao thông vận tải tỉnh Vĩnh Phúc để cướp tài sản.
Do bị kỷ luật phải nghỉ việc ở Hạt Giao thông huyện Tam Dương, Thuần về Hà Nội làm thuê cho một quán bia. Với mức lương chỉ có thể gửi về cho mẹ được từ 400.000 đến 500.000 đồng mỗi tháng, Thuần so đo sẽ chẳng biết đến bao giờ mới có cuộc sống giàu có.
Nhiều ngày suy nghĩ, anh ta tính đến chuyện phải làm một phi vụ cướp lớn, sau đó lấy vốn vào Nam làm ăn để đổi đời. Anh ta nghỉ việc ở quán bia, bỏ ra nhiều ngày để thăm dò các địa bàn, tìm nơi gây án. Cuối cùng, Thuần chọn gia đình ông Phùng Gia Thuận, vì thời gian làm ở Hạt Giao thông huyện Tam Dương, anh ta biết bà vợ ông Thuận là người dưới quê lên, thật thà và chỉ quanh quẩn ở nhà, còn các con của ông bà thì đều đã đi học, đi làm ở xa.
Ba ngày, Thuần quanh quẩn xung quanh nhà ông Thuận để tìm hiểu địa thế, chọn giờ giấc thích hợp để ra tay. Anh ta còn đến thăm dò cả ở các ngân hàng ở thành phố Vĩnh Yên vì tính rằng kiểu gì trong nhà ông Thuận cũng có từ 100 triệu đồng trở lên, khi cướp xong sẽ mang gửi ngân hàng cho an toàn.
Ngày 11/1/2007, Thuần giả làm người đến nhờ ông Thuận xin việc, và ra tay sát hại vợ ông giám đốc Sở.
Theo các điều tra viên, Thuần thuộc diện người khá lì lợm, sẵn sàng chấp nhận hậu quả. Khi bị bắt, anh ta khai nhận ngay, không sợ sệt, thậm chí còn có ý định tự tử trong trại để tránh cái án của pháp luật. Thuần chỉ nói lời ân hận duy nhất vì đã cố tình giết chết một người không hề quen biết, thù oán gì với mình như bà Thủ, và cũng một lần duy nhất rơi nước mắt khi nghe các điều tra viên nhắc về mẹ.
Vào buổi sáng ngày thi hành án, khi tiếng lạch xạch của khóa cửa vang lên trong sự tĩnh mịch của bóng tối, Thuần chồm người dậy rất nhanh. Giống như những phạm nhân mang án tử hình khác, ban ngày Thuần ngủ, còn đêm hầu như thức trắng vì biết rằng, nếu khi nào có tiếng mở cửa sắt vào buổi sáng sớm, có nghĩa đó là những thời khắc cuối cùng của kẻ tử tù.
Khi được cho ăn bữa cơm cuối cùng, Thuần không ăn. Trước khi viết lá thư cuối cùng cho mẹ, gã xin hút một điếu thuốc lá. Trong khói thuốc nhạt nhòa, anh ta bắt đầu có vẻ không giữ được bình tĩnh như lúc đầu, đôi mắt nhìn xa vời vợi và nhoang nhoáng nước. Thuần cúi gằm viết những dòng chữ đầu tiên cho mẹ: "Mẹ kính yêu!...".
Thuần mong mẹ tha thứ cho những việc mình đã làm, đừng quá đau buồn khi nhận được tin dữ của đứa con trai bất hiếu. Thuần dặn mẹ sang nhà chú, phục hồi lại đoạn lời của anh ta gửi mẹ trong băng ghi âm mà anh ta đã nói và ghi lại bằng đài cassette của nhà chú trước khi bỏ trốn vào Nam. "Mẹ hãy coi đó là lời trăng trối cuối cùng của con"…
Một người khác phạm tội giết người giống như Thuần là Nguyễn Anh Tuấn, từng là sinh viên Cao đẳng Công nghiệp Việt Đức ở thị xã Sông Công, Thái Nguyên.
Túng tiền, cậu ta giả vờ quan hệ thân mật với một người đàn ông, hẹn hò ra chỗ vắng "tâm sự" rồi đâm chết để cướp tài sản. Khi bị tòa tuyên y án tử hình, Tuấn suy sụp trầm trọng, tuyệt vọng và nghĩ đến chuyện tự sát.
Trong thời gian chờ thi hành án, khi mẹ đến thăm, hai mẹ con cùng khóc, chẳng bao giờ nói được điều gì nhiều cả. Lần nào gặp mẹ xong, Tuấn về phòng giam cũng trầm lặng hơn và lại trằn trọc không ngủ. Nhiều lần, cậu ta khóc với cán bộ quản giáo vì thấy ân hận với bố mẹ, gia đình. Sáng sớm ngày phải ra pháp trường, nghe tiếng cửa sắt kèn kẹt mở lúc trời chưa tỏ, Tuấn hoảng hốt vùng dậy.
Không phải lần đầu tiên đưa phạm nhân ra pháp trường, nhưng lần này, nhìn ánh mắt thành khẩn, giọng nói nghèn nghẹn của Tuấn, cán bộ quản giáo Đỗ Văn Kiển (Trại tạm giam Thái Bình) thấy lòng như nghẹn lại. Khi được viết lá thư cuối cùng, những con chữ của Tuấn "bật" lên như một tiếng khóc: "Bố mẹ ơi… xa và nhớ…".
(Theo Công An Nhân Dân)
