![]() |
|
Ông Tám On chuẩn bị gỗ dừa làm nhà tình thương. |
Từng sống trong căn nhà lá và lao động kiếm sống, ông Tám On rất thấu hiểu cảnh khó khăn của người nghèo neo đơn không nơi nương tựa. Năm 31 tuổi, khi gia đình có của ăn của để, ông bắt đầu nghĩ đến việc giúp gia đình nghèo sống trong cảnh nhà xiêu vẹo bằng cách cất cho họ căn nhà. Ông nói: “Người nghèo cho tiền họ tiêu xài hết, chi bằng cho cái nhà. Người sống có cái nhà, người chết có mồ mả. Cho nhà tức là gánh hết phân nửa lo toan, họ chỉ còn lo cái ăn, cái mặc, sắm sửa trong gia đình”.
Lúc đầu ông cất nhà tình thương cho người nghèo chưa nhiều lắm, mỗi năm khoảng 5-10 căn. Trong thời gian 1990-2000, thu lợi từ vườn nhà khá lên, ông cất nhiều nhà hơn, bình quân mỗi năm 30 căn. Khi bà con nghèo trong xã đã có nhà an cư, ông Tám On lại đến các tỉnh như Tiền Giang, Đồng Tháp, Trà Vinh... tìm hiểu và sẵn lòng giúp nhà cho người nghèo thật sự biết lo làm ăn.
Như trường hợp Phước “mù” bán vé số ở ấp Phước Hòa, xã Thành Triệu, Châu Thành, Bến Tre, ông vừa cất cho căn nhà tình thương vào tháng 8/2003. Phước “mù” rất hiếu thảo, cặm cụi làm ăn, vừa bán vé số nuôi bà ngoại vừa để dành tiền mua được nền nhà. Ông giúp Phước “mù” tận tình, không chỉ giúp nhà mà còn mua thêm ít gỗ để đóng cho cái giường, cái bàn, cái ghế. Người nghèo khi nhận nhà đều cảm ơn, ông khuyên họ: “Hãy cố gắng làm ăn, chăm lo gia đình hạnh phúc là đáp ơn tôi rồi”.
Nhà ông Tám On làm cho người nghèo cũng chẳng sang trọng gì, thường là được kê bằng thân cây dừa lão xẻ ra làm sườn, bề ngang nhà 4 m, dài 6 m. Thời giá những năm 1990 khoảng 600.000 đồng một sườn nhà. Còn bây giờ cây dừa già tăng lên, khoảng 1,5 triệu đồng một căn.
Làm việc thiện với ông On còn có nhiều người bạn đồng hành. Đó là ông Nguyễn Văn Kiểu (Ba Kiểu) ở ấp Tân Quy, xã Tân Phú. Ông Ba Kiểu vốn tật nguyền, chỉ có một bàn tay, nhưng đã cùng ông Tám On lặn lội hết làng này sang làng khác tìm mua cây dừa làm nhà tình thương. Có nhiều cây ở sâu cách xa sông rạch, sau khi hạ xuống phải kéo đẩy ra bờ sông cách xa 200-300 m, với một người sức trẻ đã là khó, huống hồ đây là hai ông già, nhưng nghĩ đến việc tạo mái ấm cho một gia đình nghèo, hai ông vẫn hăng hái làm.
Thấy ông Tám On thật lòng chăm lo nhà ở cho người nghèo, sau ông Ba Kiểu còn có thêm nhiều người trong ấp Tiên Long 1 tham gia như: Năm Kiếm, Chín Thái, Hai Sết, Sáu Chành, Tư Hạnh... Họ kết lại hình thành “ban từ thiện dân lập” gồm đủ ngành nghề thợ mộc, thợ hồ... Ban này không chỉ làm nhà tình thương mà còn làm cầu đường. Khi có công trình, họ huy động thêm con cháu phụ giúp mà không lấy tiền công. Những lúc như vậy, bà Lê Thị Kính (vợ ông Tám) cũng tham gia lo cơm nước cho thợ ăn no, làm khỏe.
Ông Nguyễn Văn Hậu, Bí thư ấp Tân Quy, xã Tân Phú, huyện Châu Thành (giáp ranh với ấp Tiên Long 1), kể, lúc làm cầu Tân Quy, không có thợ, ông Tám đưa cả đội thợ hồ sang giúp. Xây cầu, phải đổ trụ vào lúc nước ròng nửa đêm, ông Tám mặc quần đùi, cởi trần cùng thanh niên trai tráng lội bì bõm dưới nước để xốc cây, đổ cột.
Ngày nay, nhiều người trong ban từ thiện dân lập không còn đầy đủ như xưa, người tuổi già sức yếu đã nghỉ ngơi, người đi làm ăn xa, nhưng vẫn còn ông Tám trụ cột với các chàng trai trẻ mới lớn. Ngoài ra, ông Tám còn có thêm hai người bạn đồng hành mới là ông Sáu Vô ở ấp Tiên Hưng cùng xã và ông Sáu Sao ở xã Tân Phú (Châu Thành). Hai người bạn này cũng cất nhà tình thương cho người nghèo bằng gỗ dừa, mỗi năm trên chục căn. Riêng ông Sáu Sao, ngoài giúp nhà tình thương còn đóng giường tặng những gia đình nghèo.
Sau hơn 30 năm bỏ công, bỏ của cất nhà tình thương cho người nghèo, ông Tám rất vui vì hầu hết những người được ông giúp đều chí thú làm ăn, trở nên khá giả. Những người này luôn xem ông Tám On là ân nhân đã giúp họ làm nên sự nghiệp.
(Theo Tuổi Trẻ)
