![]() |
|
Phạm Thị Huyền từng hai lần đi tù. Ảnh: GĐXH |
Ở trại giam số 6 (Nghệ An), trong số những "mỹ nhân mặc áo tù", Phạm Thanh Huyền được coi là "bông hoa" đẹp nhất. Thường thì những kẻ dính vào vòng lao lý đều có chung một nguyên nhân: Gia đình không là chỗ dựa. Huyền thì khác. Cô là con gái út trong một gia đình trí thức, khá giả ở Hà Nội. Thế nhưng, cũng như vẻ đẹp không cần tô vẽ của mình, Huyền có cách sống rất tự nhiên, thậm chí bản năng.
Huyền bảo, tính cô là thế: Vô tư và không cần suy nghĩ, thích gì cứ thoải mái làm. Chính bởi cái tính hoang dã ấy mà đời Huyền đã chìm sâu vào vòng xoáy tội lỗi.
Ở nhà, là con út nên Huyền được cưng chiều, muốn gì được nấy. Quen được cung phụng, được đáp ứng mọi "yêu sách" nên Huyền đã "áp dụng" cách sống ấy ở trường. Hễ bạn có món đồ nào lạ mắt thấy thích là Huyền xin. Xin không cho thì nghĩ cách lấy trộm. Trộm không được thì cướp. Và, trong một lần cướp đồ rồi thẳng tay đánh bạn, Huyền đã bị bắt. Năm ấy (2004), Huyền học lớp 10.
Thói côn đồ ấy đã khiến cô gái mới lớn phải chịu án 6 tháng tù giam. Thụ án xong, ra tù, con đường học hành của Huyền coi như chấm dứt.
Không muốn cô con gái rượu tối ngày lủi thủi ở nhà, bố mẹ Huyền đã gửi lên nhà bà cô ruột để phụ bán hàng hoa. Và, cũng tại cửa hàng ấy, trái tim của cô đã loạn nhịp vì yêu.
Người Huyền yêu là một chàng trai hiền lành, tối ngày như con ong chỉ vùi đầu vào công việc. Cuộc tình ngày càng bền chặt khi hai gia đình đã quyết định tính chuyện trăm năm cho đôi trẻ. Hạnh phúc giản đơn tưởng sẽ ở mãi bên Huyền nhưng nào ngờ đã chuyển sang hướng khác khi Huyền gặp lại người bạn gái thửa ấu thơ.
Sau vài lần vào cuộc chơi, Huyền biết bạn nghiện ma túy đã lâu. Thậm chí, cô còn nghĩ, ma túy chẳng ghê gớm gì, có tiền cứ thoải mái chơi. "Gần mực thì đen", trong những lần "thức khuya tiệc tùng thâu đêm" cùng cô bạn, Huyền đã thử dùng ma túy xem cảm giác của người phê thuốc thế nào.
Đám cưới của Huyền vẫn diễn ra như dự định. Anh chồng không biết cô dâu là nghiện ma túy, mỗi ngày "đốt" gần nửa triệu bạc. Tiền ấy, Huyền "thiết kế" từ hàng hoa của bà cô cùng với việc "biên tập", cắt xén tiền chi tiêu sinh hoạt mà chồng vẫn cho mỗi tháng.
Miệng… hút núi lở, không thể "sống" dựa vào người khác mãi được, Huyền nghĩ cách kiếm tiền để nuôi những cơn phê thuốc. Cô nghĩ mãi chẳng có việc gì hơn là buôn ma túy, với suy nghĩ người ta buôn tiền tỷ mới sợ ngồi tù, sợ dựa cột chứ mình buôn chút xíu nhằm nhò gì.
Sau một thời gian "nghiên cứu thị trường", Huyền lấy "hàng" đem ra bãi rác Thành Công bán. Chưa đầy 2 tháng, Huyền bị bắt. Đến tận khi đó, những người thân thích của cô mới ngã ngửa. Nghe tin vợ bị bắt và nghiện nặng ma túy, người chồng mới cưới đã như chết đứng.
Trong trại giam, nhắc đến chồng, Huyền ôm mặt nức nở. Cô bảo, lúc đó thấy mình như một kẻ điên. Ân hận thì giờ đã quá muộn rồi. Án tù còn dằng dặc trước mặt, nên chuyện tương lai, cô chẳng có dự định gì.
Cô bảo, cô sẽ cố gắng cải tạo thật tốt để mong sự ân xá bởi có vậy cô mới sớm trở lại với đời. Trong thâm tâm, Huyền vẫn le lói một niềm hy vọng mong manh - sự tha thứ của người chồng. Cô biết, chỉ có tình yêu, sự bao dung của chồng mới giúp cô chế ngự được "con ma tội lỗi" trong mình.
(Theo Gia đình xã hội)
