Theo nội dung vụ kiện, năm 2011, Công ty Vĩnh Tường (Đồng Nai) dùng hai thửa đất rộng khoảng 4.000 m2 và một nhà hàng - khách sạn 16 tầng ở thành phố Biên Hòa thế chấp vay ngân hàng vay 188 tỷ đồng. Đến hạn, công ty không có khả năng thanh toán.
Để giải quyết khoản nợ, Công ty Vĩnh Tường đã nhờ bà Hạnh đứng ra tìm nguồn tài chính đồng thời bầu bà làm phó giám đốc. Bà Hạnh sau đó đã tìm và thuyết phục được đối tác là công ty Orient Industry Investment (Anh) cho Vĩnh Tường vay 10 triệu USD (hơn 209 tỷ đồng) trong 9 tháng với lãi suất 1% một tháng.
Có tiền, bà Hạnh thay Vĩnh Tường trả nợ vốn và lãi vay cho ngân hàng. Theo hợp đồng vay vốn, đến hạn mà Vĩnh Tường không trả được cả nợ gốc và lãi thì Orient có toàn quyền định đoạt đối với khối tài sản nói trên.
Đến tháng 7/2012, quá hạn trả nợ nhưng công ty Vĩnh Tường không thực hiện hợp đồng. Công ty Orient đã góp vốn toàn bộ khối tài sản trên cho công ty cổ phần Vĩnh Thiện với giá trị khoảng 228 tỷ đồng. Tuy nhiên, Công ty Vĩnh Tường không chịu giao tài sản dẫn đến các bên tranh chấp.
Công ty Vĩnh Thiện sau đó khởi kiện yêu cầu tòa công nhận việc nhận chuyển nhượng khối tài sản thế chấp là hợp pháp và buộc công ty Vĩnh Tường phải giao.
Tháng 5, TAND tỉnh Đồng Nai đã xử sơ thẩm tuyên hợp đồng vay vốn giữa công ty Vĩnh Tường và công ty Orient là có giá trị. Công ty Vĩnh Tường có nghĩa vụ giao toàn bộ khối tài sản là diện tích gần 4.000 m2 đất và tài sản gắn liền cho Vĩnh Thiện và chịu các khoản thuế liên quan. Công ty Vĩnh Tường kháng cáo bản án này.
Ngày 10/10, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao bắt đầu mở phiên phúc xử. Tại tòa, phía công ty Vĩnh Tường cho biết có nhận 10 triệu USD và dùng tiền này thanh toán nợ ngân hàng, cho rằng đây là khoản tiền do Orient hợp tác kinh doanh. Tuy nhiên, công ty này không xuất trình được giấy phép kinh doanh thể hiện việc có hợp tác với Orient và được cơ quan chức năng cho phép khi HĐXX yêu cầu.
Ngày 14/10 sau nhiều ngày thẩm vấn, tranh tụng căng thẳng với sự tham gia của 6 luật sư 2 bên, TAND Tối cao đã bác kháng cáo Vĩnh Tường do cho rằng không đưa ra được các căn cứ chứng minh. Toà tuyên y án sơ thẩm.
|
Bà Linda Tan Woo (Chủ tịch HĐQT Vĩnh Tường, Đồng Nai) cho hay chỉ nhờ bà Hạnh giúp tìm kiếm đối tác để hợp tác kinh doanh trò chơi đánh bạc tại khách sạn Wooshu Plaza chứ không nhờ bà Hạnh đứng ra vay tiền. Bà Linda Tan Woo cũng khẳng định, Công ty Công ty Orient chuyển 10 triệu USD cho Công ty Vĩnh Tường là để thực hiện hợp đồng hợp tác kinh doanh trò chơi đánh bạc. Theo nhận định của tòa phúc thẩm, Công ty Vĩnh Tường không có dự án kinh doanh trò chơi đánh bạc nào được cơ quan chức năng cấp phép trước năm 2011. Do vậy, bà Linda Tan Woo không thể có lý do nhờ bà Hạnh tìm đối tác để hợp tác kinh doanh sòng bạc. Hơn thế nữa, thời điểm này Công ty Vĩnh Tường đang bị Ngân hàng Nam Á siết nợ 188 tỷ đồng, tài sản sắp bị phát mại, lo tiền để trả nợ còn chưa xong nói gì đến việc tổ chức kinh doanh sòng bạc chưa được cấp phép. Đối tác mà Công ty Vĩnh Tường cho là đã ký hợp đồng hợp tác kinh doanh sòng bạc cũng phủ nhận đã ký hợp đồng hợp tác kinh doanh trò chơi đánh bạc với Công ty Vĩnh Tường. Viện Khoa học hình sự Bộ Công an cũng giám định chữ ký của đại diện công ty này trong bản “Hợp đồng hợp tác kinh doanh” mà Công ty Vĩnh Tường nộp cho tòa án không phải là chữ ký thật. |
Hải Duyên