![]() |
|
Kiểm tra lại vé. |
Nếu như mọi công việc khác thường bắt đầu từ buổi sáng thì bán vé số dạo chẳng có thời điểm bắt đầu. Có những người bán cả ngày cả đêm, lại có người khi nào mệt thì về đi ngủ, miễn là không trễ giờ trả vé. Họ nhận “hàng” từ chiều tối hôm trước (ngay sau khi có kết quả xổ số trong ngày) rồi đi bán cho đến tận hôm sau. Cứ bán hết lại quay về đại lý nhận thêm. Cũng tùy theo người mà các đại lý cho lấy vé nhiều hay ít, trả tiền trước hoặc trả sau. Nhưng thường thì mỗi cơ sở “bao” một lượng người nhất định, chia vé số cho những người đó đi bán, cuối ngày về thanh toán. Chủ đại lý lo cơm, chỗ ở, thậm chí kiêm luôn “nhà băng” nếu như những người làm thuê tin tưởng giao tiền cho họ giữ. Khi nào cần thì nói một tiếng là được rút ra. Nhưng đa phần tiền thu về hay được những người bán vé số dạo tự giữ, gom góp gửi về gia đình.
Trang, 13 tuổi, thường bán tại khu vực quận Tân Bình kể: “Trung bình một vé lãi hơn 200 đồng. Vì không đi nhiều được nên một ngày có khi em chỉ có trên dưới 20.000 đồng. Trừ ăn uống, tiền trọ trả cho chủ, em còn khoảng 10.000 đồng, cũng đủ để gửi về gia đình”. Ngược với vẻ rụt rè của đám con gái, những cậu bé tỏ vẻ khá nhanh nhảu, năng động. Phần lớn chúng không bán ở một khu vực nhất định mà cứ nhận cả mấy trăm vé rồi đi tới đâu bán tới đó. Thế nên có khi một ngày bán được cả 300-400 vé, thu nhập ít nhất cũng đến 60.000 đồng/ngày. Thanh, 15 tuổi, quê ở Hà Tĩnh, đến TP HCM bán vé số đã được 2 năm, nói: “Có người một lần mua cả 20-30 tờ lận. Thế nên phải chịu khó đi, chịu khó mời mới bán được nhiều”. Khi được hỏi một tháng gửi về nhà bao nhiêu tiền, cậu bé cười: “Khoảng hơn một triệu”.
![]() |
|
Nhiều người khuyết tật chọn bán vé số là nghề kiếm sống. |
Bản thân những người bán vé số dạo cũng chẳng biết một ngày họ phải đi bao nhiêu cây số, vào bao nhiêu quán nước, mời bao nhiêu người khách. Có người thì chỉ quanh quẩn bán trong một khu vực, nhưng lại có người nhận vài trăm vé rồi đi khắp thành phố. Mệt thì tiện đâu nghỉ đó. Tất nhiên càng đi nhiều thì càng bán được nhiều và thu nhập sẽ tăng đáng kể. Ông Sáu Sơn, 64 tuổi, không vợ con, gia đình, lang thang từ Quảng Ngãi đến TP HCM rồi lấy nghề bán vé số làm kế sinh nhai. Gặp được một chủ đại lý tại quận Tân Bình khá hảo tâm cho ông ở trọ không mất tiền, tiền cơm một ngày 5.000 đồng. Tiếng là vậy nhưng ông chẳng mấy khi về ngủ, ăn cơm thì lại càng hiếm. Thường thì cứ lang thang bán cả ngày lẫn đêm, gần sáng về ngủ một chút rồi lại đi tiếp. “May mà gặp được người như vậy. Tui còn sức thì chẳng ngại, chỉ mong kiếm được chút tiền để dưỡng già”.
Nhưng làm nghề này cũng có người may mắn, có người bất hạnh. Đó là những đứa trẻ như N. V. Hạnh từ Tuy Hòa lên thành phố thường xuyên bị chủ đối xử tàn tệ và trả công rẻ mạt. Hai em M. T. Lâm, N. Đ. Lăng quê ở Phú Yên thì bị tên N. H. Hạnh, vừa là chủ, vừa là đồng hương, xích chân tay, đánh đập dã man chỉ vì về trả vé trễ và tiêu lẹm 30.000 đồng. Hay như ông K. T. Anh, ở ấp 1, xã Lê Minh Xuân (Bình Chánh,TP HCM) đã gần 90 tuổi vẫn phải đi bán vé số dạo kiếm tiền nuôi đứa con tâm thần...
Ai từng đến TP HCM, từng ngồi cafe vỉa hè hẳn đã gặp những người tật nguyền ngồi xe đẩy đi bán vé số. Có người không đủ khả năng cầm nổi tập vé, có người đi bán phải kèm một người đẩy xe... Họ cứ đi như vậy và đợi ai đó gọi đến mua thì dừng lại bán, nếu không cũng chẳng làm phiền hoặc ép người khác thương hại bằng cách năn nỉ. Họ tự kiếm sống, không chịu biến mình thành phần thừa của xã hội. Tại khu phố khiếm thị ở Bình Hưng Hòa, rất nhiều người đã chọn bán xổ số là nghề. Họ cùng đi, cùng dựa vào nhau để sống và tự hào vì không có ai phải đi ăn xin. Và rồi mỗi buổi chiều về họ hỏi thăm nhau bằng những câu đầy cảm động: Hôm nay có ai đi lạc không? Có ai rơi xuống hố không?
Bài và ảnh: Mạnh Tuấn

