Năm 2001, các nhà hoá học tại Đại học Nebraska-Lincoln khẳng định đã tạo ra nam châm dẻo đầu tiên trên thế giới, nhưng nó chỉ làm việc ở nhiệt độ cực thấp - dưới 10 độ K (tức âm 263,15 độ C). Nhiều nhóm nghiên cứu khác cũng đột phá vào lĩnh vực này, nhưng kết quả là sản phẩm hoặc chỉ làm việc ở nhiệt độ cực thấp, hoặc từ tính của chúng ở nhiệt độ phòng quá yếu để có thể sử dụng vào mục đích thương mại.
Vì thế, nhóm ở Durham có thể tuyên bố công trình của họ mới là nam châm dẻo dầu tiên có thể sử dụng trong các sản phẩm hằng ngày. Một trong ứng dụng dễ thấy nhất của nó làm vỏ bọc từ tính cho các đĩa cứng máy tính, từ đó có thể tạo nên các thế hệ đĩa mới có dung lượng cao.
Naveed Zaidi và cộng sự đã chế tạo nam châm dẻo từ một loại polymer đặc biệt, gồm hai thành phần: emeraldine base polyaniline (PANi) và tetracyanoquinodimethane (TCNQ). PANi là một chất dẫn điện giống như kim loại bền trong không khí, còn TCNQ có khả năng tạo thành các gốc tự do.
Trong nam châm truyền thống, từ trường được tạo ra khi các electron quay và xếp thẳng hàng. Trong polymer, các nhà nghiên cứu hy vọng sẽ bắt chước cơ chế này bằng cách tạo ra một hàng các gốc tự do.
Mặc dù từ tính của polymer yếu hơn so với nam châm kim loại truyền thống, các nhà nghiên cứu tin rằng họ có thể cải tiến nó. Ngoài khả năng ứng dụng làm đĩa cứng máy tính, nam châm dẻo có thể có những ứng dụng quan trọng trong y học, chẳng hạn trong nha khoa hoặc các bộ chuyển đổi sử dụng trong cấy ghép ốc tai. Ưu điểm của loại vật liệu từ tính hữu cơ này là nó ít bị cơ thể đào thải.
Thuận An (theo NewScientist)