![]() |
|
Ảnh minh họa của chuyenkhonoi.net. |
Tôi lê từng bước dài lê thê hết đêm trên con đường dẫn sang khu tập thể cũ. Nơi đó, bố vợ tôi đang vừa là mẹ, vừa là cha nuôi dạy đứa bé cút côi, giọt máu mà cách đây 3 năm tôi từng dứt bỏ để chạy theo tiếng gọi của niềm đam mê ích kỷ…(Dang Hong Ngoc)
>Ghen tuông, vợ tôi đã rạch mặt tình địch
From: Dang Hong Ngoc
Sent: Friday, October 19, 2007 10:13 PM
Subject: Anh Vinh hãy nghe câu chuyen cua tôi
Anh Vinh thân mến,
Đọc hoàn cảnh của anh mà tôi có cảm giác như hoàn cảnh của tôi 3 năm về trước. Vài lời chia sẻ cùng anh, hy vọng nó sẽ giúp anh tìm lại hạnh phúc của mình.
15 năm về trước, trong một lần vội về nhà sau giờ làm việc, tôi đã đâm xe vào em và làm em bị thương khá sâu ở vai. Hồi đó, tôi mới ra công tác được một năm, còn em thì vào năm thứ nhất trường sư phạm của tỉnh. Em không xinh với đôi môi cong cớn và gào lên với tôi như một đứa trẻ con bắt đền người có lỗi.
Nhìn em đau đớn, tôi vừa bối rối vô cùng. Tôi ấp úng xin lỗi rồi theo bản năng, tôi bế xốc em lên chạy vào một hiệu thuốc ở gần đó để nhờ băng bó rồi đưa em vào viện. Nhờ có người nhắn tin, ngay tối hôm đó, bố em đến. Em muốn nói chuyện với bố, còn tôi thì ra ngoài, chờ cơn thịnh nộ của ông.
Cũng đúng thôi, vì theo lời em thì từ sau cái chết của mẹ, bố chỉ còn em là chỗ dựa tinh thần duy nhất. Thật bất ngờ, sau khi vào với em, ông trở ra và cảm ơn tôi. Tôi hiểu là em đã nói gì với bố. Đó là lần đầu tiên tôi quen vợ tôi.
Ra trường, em dạy ở trường tiểu học gần nhà rồi tôi cưới em. Sau này, con trai tôi cũng học ở trường của mẹ dạy nên tôi chẳng bao giờ phải đưa đón con đi học cả. Cuộc sống gia đình cứ bình lặng trôi đi, chẳng có điều gì phàn nàn, những cũng không nhiều điều thú vị.
Vợ tôi không xinh và theo như người ngoài nhận xét là ngang bướng, mạnh mẽ. Tất cả những điểm đó, tôi hiểu chỉ là vẻ bề ngoài của em. Đàn ông nông nổi giếng khơi, đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu, có sâu sắc, mạnh mẽ mấy thì với chồng, vợ vẫn là người yếu đuối hơn. Và cảm nhận của tôi với em là đúng.
Sau này, lúc trở thành vợ rồi, em mới nói: “Lúc anh bế em vào hiệu thuốc là em đã cảm nhận thấy sự che chở của anh khỏi cơn đau của em rồi. Em cần anh che chở và bảo vệ”. Lúc ấy, tôi nghĩ là tôi sẽ không bao giờ phản bội em được.
Thế nhưng tôi đã phản bội em bởi một người con gái trẻ và xinh đẹp. Nàng cũng làm việc trên thị xã và cách cơ quan chỉ hai dãy phố nên hằng ngày, chúng tôi luôn gặp nhau. Nàng đẹp và rất biết cách làm mủi lòng người đàn ông nào mà nàng muốn bằng đôi mắt ướt trực khóc.
Nàng luôn khuyên tôi về với vợ, nhưng trong một lần giúp nàng dọn đồ, tôi lại vô tình tìm thấy trong cuốn nhật ký của nàng, nàng viết rằng chỉ yêu tôi suốt đời. Tôi đam mê nàng vì nàng đã giúp tôi cảm nhận sự mạnh mẽ cả về hình thức bên ngoài và bản lĩnh bên trong, đặc biệt là tôi không thể cưỡng lại đôi mắt của nàng được.
Nhưng tôi không thể bỏ vợ, dù sao, vợ tôi cũng là một người vợ tốt, người mẹ tốt của đứa con trai đang tuổi đi học. Tôi cần họ. Tôi đã giấu vợ để tiếp tục mối tình vụng trộm và theo suy nghĩ của tôi thì đó là cách để hai người phụ nữ không ai phải đau khổ.
Và rồi cái gì đến sẽ phải đến. Hôm đó là một ngày mưa định mệnh của 3 năm về trước trong quán cà phê quen thuộc của tôi và nàng. Vợ tôi bế đứa con trai, lúc đó mới 7 tuổi, lao đến như con thú bị thương, còn nàng thì như con chim nhỏ run lên vì sợ.
Bản lĩnh đàn ông khiến tôi không thể không bảo vệ nàng. Vợ tôi đã thắng trong trận cắn xé về thể xác, làm đối phương bị một vết rạch dài trên má, máu tuôn xối xả. Nhưng hơn ai hết, tôi hiểu cô ấy đã thua nàng của tôi trong trận chiến giành giật trái tim tôi.
Người yêu tôi thật cao thượng khi giấu gia đình, bạn bè về nguyên nhân gây đau đớn cho nàng. Nàng lại yếu đuối cả về thể chất lẫn tâm hồn. Tôi hàm ơn nàng quá nhiều và quyết tâm tạ tội với nàng trong khi cảm giác kinh sợ người vợ nhẫn tâm đã lên đến tột đỉnh.
Những ngày sau đó, tôi sống trong chán chường tột độ. Người tôi yêu nghỉ việc ở cơ quan theo yêu cầu của gia đình vì điều kiện sức khoẻ rồi sau đó, nàng cùng với chị gái mở một cửa hàng hoa tươi và đồ lưu niệm trên thị xã. Tôi vẫn ghé qua thăm nàng và tôi chỉ thấy vui khi đến đây. Gia đình nàng rất quý tôi và hy vọng tôi sẽ là chỗ dựa vững chắc cho con gái họ.
Để họ không mảy may nghi ngờ, tôi và nàng đã thống nhất giấu tất cả mọi người quen biết với nàng về tình trạng hôn nhân của tôi. Thời gian đó, trừ những lúc đến chơi ở cửa hàng hoa, lúc nào tôi cũng cảm thấy ngột ngạt vô cùng. Tôi chỉ muốn bứt khỏi bộ mặt đằng đằng sát khí và những lời chì chiết của vợ để chạy đến bù đắp cho nàng.
Và tình thế chỉ tốt lên khi vợ tôi chấp nhận ly hôn sau đó gần 3 năm. Tôi sẵn sàng chấp nhận mọi yêu cầu của vợ trước khi ra toà, coi như cái nghĩa cuối cùng tôi dành cho cô ấy. Nhưng vợ tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất: Được nuôi đứa con trai, lúc đó mới 9 tuổi. Còn tôi chỉ được đến thăm con khi có sự cho phép của mẹ nó.
Vợ tôi dọn về ở cùng với ông ngoại, còn căn nhà cũ do mua bằng tiền của tôi và ông bà nội giúp thêm nên coi như không phải chia phần. Từ khi chấp nhận ly hôn đến khi chính thức ra toà là vừa tròn 1 tháng.
Cũng thật lạ, từ sau khi lạnh lùng đưa ra yêu cầu, trừ những lúc có mặt con trai, vợ tôi trở lên câm lặng. Bầu không khí giữa hai người không sôi sục như trước mà nặng như chì khiến tôi càng cảm thấy căng thẳng. Tôi nghĩ cũng có thể vợ tôi đang phải dày vò vì tội tày trời gây ra cho người con gái kia. Cho đáng kiếp. Tôi chỉ mong chấm dứt chuỗi ngày căng thẳng ngày càng sớm càng tốt.
Đám cưới tôi, vợ cũ và con trai không có mặt. Tôi chợt cảm thấy thiếu thiếu một cái gì quen thuộc lâu nay. Nhưng như thế cũng được, tôi không muốn cô dâu bé nhỏ của tôi phải sợ hãi, đau khổ thêm một lần nào nữa. Đôi khi tôi thấy hụt hẫng vì vắng tiếng con trẻ trong nhà, nhưng tôi cũng tự bằng suy nghĩ, với tính khí mạnh mẽ, quyết đoán, vợ cũ của tôi cũng sẽ đủ sức kiêm giúp tôi vai trò làm bố.
Thực lòng mà nói, từ trước đến nay, ngay cả khi không còn cùng vợ cũ chăm con, tôi chưa bao giờ phải phàn nàn điều gì về khả năng chăm sóc, nuôi dạy con của cô ấy cả.
Nàng có bầu và chúng tôi lại tay trong tay đi mua đồ. Nàng cười hớn hở và bất giác reo lên: Em hạnh phúc quá, anh ạ. Em từng ao ước được đi công khai cùng anh như thế này. Bây giờ thì em đã đạt được. Nàng, bây giờ là vợ tôi chợt nín bặt.
Em nói sao cơ? Bây giờ thì ao ước của em đã thành hiện thực rồi. Vợ tôi nắm chặt tay tôi nói khẽ. Tôi chợt nhớ đến hai mẹ con con trai tôi. Chiều rồi, trong đầu tôi thoảng đến hình ảnh một mớ rau và cá hoặc thịt lủng lẳng ở giỏ xe vợ cũ, đằng sau là thằng con ôm cặp sách của cả hai mẹ con từ trường tiểu học về.
Đó là vào một buổi chiều cuối năm 2006, tôi vừa trở về sau đợt công tác miền Trung, thì anh bảo vệ lên báo có một ông già, cả tuần nay, hôm nào cũng đến hỏi xem tôi về chưa và ông đang đứng chờ ngoài cổng. Đó là bố vợ cũ của tôi.
Ông nói với tôi về tình trạng sức khoẻ rất kém của vợ tôi. Bác sĩ bảo vợ tôi đã bị suy tim và suy nhược thần kinh từ 2 năm nay và trong những ngày cuối cùng ở bệnh viện, vợ tôi chỉ muốn gặp lại tôi 1 lần. Tôi lập cập trả tiền anh xe ôm, nói rằng sẽ tự chở ông đi thẳng đến bệnh viện. Nhưng chúng tôi đã không đến kịp…
Tôi bàn với bố vợ cũ về kế hoạch đón con trai tôi về nuôi. Ông không đồng ý vì lương hưu của ông cũng đủ để ông lo cho cháu đi học. Với lại trước khi mất, vợ tôi cũng để lại cho con một cuốn sổ tiết kiệm để sau này dùng đến khi nó vào đại học. Hơn nữa, ông không muốn cháu sống trong cảnh mẹ ghẻ, con chồng. Nói đến đấy, mắt ông đỏ hoe, còn tôi thì câm lặng và không đủ can đảm để nói thêm với ông một lời nào nữa.
Trái với hy vọng của tôi, vợ tôi kịch liệt phản đối việc tôi đưa con trai riêng về. Nàng bảo cháu bé đã quen sống có ông ngoại rồi, với lại ông ngoại cháu cũng đâu có muốn vợ chồng mình dứt cháu đi. Tuổi già của ông còn mong cậy cháu nữa. Tôi nghĩ nàng nói cũng có ý đúng, nhưng thực ra, tôi vẫn còn lấn bấn vì cháu nhỏ quá, không biết ông ngoại còn sống được đến ngày cháu trưởng thành không? Vả lại, tôi sẽ cho cháu đến thăm ông thường xuyên. Tôi thuyết phục vợ tôi đến nói chuyện với ông ngoại cháu, nhưng thật bất ngờ, nàng gào lên:
- Tôi đã nói với anh hết lẽ rồi. Việc đưa con anh về đây là không thể?
- Tại sao?
- Tại sao ư, tôi chẳng ngàn lần nói với anh rồi còn gì? Ông thằng bé có muốn đâu, thằng bé cũng muốn ở với ông nó cơ mà.
- Nhưng tôi là bố nó, và mẹ nó đã không còn, cô hiểu không?
- Đúng là tôi đã muốn tránh đi, nhưng anh cố tình gợi lại chuyện ngày xưa, hoá ra, anh vẫn còn nhớ đến mẹ nó. Tôi nói rồi, tôi không đồng ý. Anh quên rằng anh đã nói gì với gia đình tôi ngày tôi đồng ý về với anh rồi sao?
Anh quên rằng tất cả mọi người vẫn luôn tin rằng tôi và anh là người đầu tiên của nhau, rằng anh chưa từng có vợ, rằng vết sẹo này là do tôi bị tai nạn ngoài đường chứ không phải vì đòn ghen của vợ anh sao? Một người con gái trẻ mà bị đòn ghen của một người đàn bà đã có chồng thì nhục lắm, tôi phải giấu nó đi, anh có hiểu không? Sự danh giá của gia đình này, của bố mẹ tôi, của tôi và cả của anh nữa đấy… tất cả sẽ ra sao? Rồi, mọi người sẽ nghĩ về tôi như thế nào? Một con đĩ cướp chồng người khác để đến nỗi bị đòn ghen ư? Không bao giờ? Sự có mặt của con trai anh…
- Thôi, thế là tôi đã hiểu. Cô im đi…
Tôi vùng chạy khỏi nhà trong tiếng khóc thét của đứa con gái 13 tháng tuổi. Tôi bàng hoàng trước sự thực phũ phàng phơi bày trước mắt. Một con người mà tôi đam mê lâu nay phút chốc hiện nguyên hình là loài rắn độc. Một đứa con côi cút vì thiếu cha, nay lại mồ côi mẹ, cô ta còn chẳng thương chỉ để níu giữ danh tiếng cho mình.
Việc giấu gia đình, bè bạn về vết thương ngày nào cũng chỉ là để bảo toàn cho cái danh tiếng đó chứ đâu phải là cao thượng, khoan dung trước nỗi đau của người khác gây ra cho mình? Ngày xưa vợ tôi dối bố chuyện tôi lao xe vào em chỉ để ông không nổi cơn lôi đình với tôi, một người đã biết lỗi.
Còn cô ta, cô ta đã nói dối chỉ để bảo vệ danh dự của mình, chỉ để không bị mang tiếng với họ hàng, bè bạn là đã đi cướp chồng của người khác và bị trả giá bởi một nhát dao oan nghiệt. Vậy mà tôi đã tin, tin đến mê muội để rồi không biết đúng, biết sai mà dừng lại trước vết trượt dài tỗi lỗi.
Lần đầu tiên, thằng đàn ông trong tôi bật khóc là lúc vợ tôi vừa qua cơn hấp hối ở bệnh viện. Lần thứ hai là lần này đây, trở đi mắc núi, trở lại mắc sông. Em đã mất, còn tình yêu của tôi với vợ mới cũng không còn. Tôi không thể bỏ đứa con côi cút của em và tôi, nhưng tôi cũng không thể lại một lần bỏ đứa con gái mới 13 tháng tuổi không có bố. Tôi có lỗi với tất cả mọi người và giờ đây bị trả giá.
Tôi lê từng bước dài lê thê hết đêm trên con đường dẫn sang khu tập thể cũ. Nơi đó, bố vợ tôi đang vừa là mẹ, vừa là cha thay con nuôi dạy đứa bé cút côi, giọt máu mà cách đây 3 năm tôi từng dứt bỏ để chạy theo tiếng gọi của niềm đam mê ích kỷ… 3 năm tôi hạnh phúc là 3 năm tôi nợ em trách nhiệm em thay tôi làm bố, nuôi dạy con trai. Em mạnh mẽ là vậy, nhưng đối với tôi, lúc nào em cũng là người thua cuộc. Tôi đã biết vậy, mà rồi vẫn mê muội, mê muội đến bạc ác. Tôi nợ em cả lời xin lỗi mà trước khi ra đi, em không thể cố đợi...".
Có lẽ tôi không cần phải nói gì hơn nữa với anh, anh Vinh ạ. Tôi chỉ rút ra kinh nghiệm của đời mình thế này: Người phụ nữ khi yêu thì họ có thể dữ dằn như con thú bị thương và cắn xé tất cả những gì gây tổn thương cho họ. Người phụ nữ có mạnh mẽ, cay nghiệt nhường nào thì trước người đàn ông họ yêu, họ vẫn là người yếu đuối nhất.
