![]() |
|
Chiếc Goldeneye 100 khi bay thử nghiệm. |
Nó hoạt động nhờ vào một động cơ ống - cánh quạt, gồm một cánh quạt nằm trong một ống hình trụ bảo vệ. Thiết kế này giúp cho máy bay có đủ lực đẩy đứng để nâng nó khỏi mặt đất và giữ nó lơ lửng ở một điểm trong không trung giống như với máy bay trực thăng. Tuy nhiên, cánh máy bay cũng có thể xoay ngang, và bằng cách tăng hoạt động của động cơ, nó có thể dễ dàng tiến về phía trước.
Goldeneye 100 được thiết kế để bay tự động, song cũng có thể được điều khiển từ mặt đất.
Jean-Charles Ledé, kỹ sư hệ thống tại Aurora Flight Sciences, công ty đã phát triển sản phẩm này, cho biết Goldeneye là mô hình linh hoạt hơn của một dạng phương tiện tự động không người lái. Nó có thể được dùng trong lĩnh vực quân sự để săn tìm các mục tiêu, hoặc sử dụng cho các nhiệm vụ khẩn cấp như điều tra trên vùng có thảm họa.
Goldeneye 100 nặng 68 kg và cao 1,7 mét. Nó đạt tốc độ tối đa 300 km/h và có tầm bay khoảng 800 km. Phương tiện này có thể bay qua những khoảng cách xa như các phương tiện không người lái thông thường, đồng thời nó lại có thể lơ lửng bên trên một mục tiêu trong thời gian dài.
Aurora Flight Sciences dự kiến sẽ hoàn thiện loại máy bay này vào năm 2004. Một mô hình mini tương tự - chiếc Goldeneye 50, cũng đang được thiết kế. Nó sẽ có kích cỡ bằng khoảng 1/10 của chiếc Goldeneye 100.
Tháng 3 năm nay, một dạng máy bay lai trực thăng khác - chiếc BA 609 (sản phẩm hợp tác giữa Công ty Hàng không Vũ trụ Bell/Agusta có trụ sở tại Texas và Công ty AgustaWestland của Italy) cũng đã thực hiện thành công chuyến bay thử. Loại máy bay này chủ yếu được dùng cho mục đích cứu hộ.
B.H. (theo NewScientist)
