- Sau "Đẻ mướn", cái tên Kim Thư đã trở nên rất "hot", cảm giác của chị thế nào?
- Vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì có khá nhiều người biết mình, khi ra đường mọi người nhận ra và nói "Kim Thư kìa", cảm giác lúc ấy lạ lắm, xúc động và rất thú vị. Hồi đóng Khi đàn ông có bầu, tôi rất mong mọi người quan tâm tới tôi nhiều hơn. Nhưng bây giờ khi được quan tâm quá lại thấy lo, không biết mình phải cố gắng thế nào để không phụ lòng mọi người.
![]() |
|
Diễn viên Kim Thư. (VTV.vn) |
- Mới đến với điện ảnh gần 2 năm nhưng chị đã trở thành người nổi tiếng. Chị nghĩ sao khi thành công đến với mình quá sớm?
- Chưa bao giờ tôi nghĩ mình là người nổi tiếng. Tôi rất hay hát bài Ước gì khi xem lại những bộ phim đã đóng. Ước gì được làm lại, chắc chắn tôi sẽ làm tốt hơn. Nói thật, chưa bao giờ tôi cảm thấy hài lòng với các vai diễn của mình.
- Vậy tại sao khi ấy chị không làm hết khả năng để sau đó đỡ phải tiếc?
- Khi nhận lời đóng phim, tôi xác định phải làm hết khả năng. Nhưng vì chưa qua một lớp đào tạo cơ bản nào, chỉ hoàn toàn diễn bằng cảm xúc nên tôi cũng vất vả. Lúc nào tôi cũng phải làm việc bằng hai, ba lần người khác, tất nhiên khi làm nhiều rồi thì sẽ rút ra kinh nghiệm quý báu. Tôi may mắn được làm việc với những êkíp chuyên nghiệp nên học hỏi rất nhiều từ họ. Tôi cũng được các anh chị đi trước truyền cho nhiều bí kíp lắm đó.
- Nếu tự đánh giá, chị thấy đâu là điểm mạnh của mình?
- Tự nhận xét về mình nhiều khi không được khách quan lắm, nhưng theo tôi nghĩ thì tôi có một vóc dáng hóa thân được vào nhiều loại nhân vật, từ cô bé trẻ trung, nhí nhảnh cho đến bà già... Tôi có thể vào những vai rất gợi tình nhưng cũng có thể hoá thành một công dân đen đúa. Bên cạnh đó, tôi biết cách thoát khỏi nhân vật mỗi khi đóng xong một bộ phim. Vì thế mà tất cả các phim tôi tham gia, nhân vật không bị lặp lại nhau.
- Chị nghĩ sao về việc theo điện ảnh tới cùng?
- Trước khi đến với điện ảnh, tôi kinh doanh cho thuê xe du lịch. Công việc này khá nhàn hạ và cũng đủ cho tôi cuộc sống thoải mái. Ban đầu điện ảnh với tôi chỉ như cuộc dạo chơi. Nhưng khổ cái là càng chơi lại càng mê, dứt ra không được. Bây giờ, nghệ thuật là máu thịt, là niềm vui, nỗi buồn của tôi. Sắp tới, tôi sẽ học thêm lớp diễn nâng cao để đảm nhận vai diễn có tính chất phức tạp hơn. Diễn viên cần phải tự trau chuốt tâm hồn thêm phong phú mới có thể sáng tạo trong nghệ thuật được.
(Theo Truyền Hình)
