![]() |
|
Đại biểu thảo luận tại hội trường. |
Đạo luật sẽ thay thế Pháp lệnh Bảo vệ nguồn lợi thủy sản ban hành từ năm 1989 khi nghề cá ở Việt Nam chưa phát triển mạnh. Các quy định mới sẽ là tiền xây dựng chính sách giao, cho thuê mặt nước, hợp tác trong nước và quốc tế về nuôi trồng và khai thác thủy sản, đảm bảo sự tương đồng giữa luật pháp Việt Nam với luật pháp quốc tế, pháp luật các nước trong khu vực về hàng hải và nghề cá, giúp bảo vệ tài nguyên quốc gia cũng như biên giới trên biển.
Tán thành với nội dung cơ bản của đạo luật, đại biểu Nguyễn Xuân Dương đề nghị bổ sung thêm một chương hoặc vài điều luật về quy hoạch phát triển thủy sản. Bởi thực tế hiện nay hoạt động kinh tế này phát triển mang tính phong trào, thủy sản bị khai thác quá mức, không tái tạo. Nạn đánh cá bằng thuốc nổ, chất độc hoành hành ở nhiều nơi vượt khỏi tầm kiểm soát của cơ quan nhà nước. Cần mở rộng phạm vi điều chỉnh trong Điều 1 dự thảo, bao gồm cả các cá nhân, tổ chức có hoạt động liên quan đến thủy sản. “Nhiều cơ sở công nghiệp đổ chất thải vào sông ngòi, gây hại lớn cho người nuôi cá. Sẽ là khe hở lớn nếu luật không với tới đối tượng này” - ông Dương nói.
Dự luật quy định chủ tàu bắt buộc phải mua bảo hiểm thân tàu và thuyền viên. Theo một số đại biểu việc này sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống vốn đã nghèo nàn, vất vả của ngư dân. Tuy nhiên bà Nguyễn Thanh Bình cho rằng cần quy định chặt như vậy, bởi nghề cá rất nhiều rủi ro, và thiệt hại nếu xảy ra là rất lớn, vượt ngoài khả năng gánh chịu của chủ tàu cũng như từng ngư dân và gia đình họ. Hậu quả của cơn bão số 5 năm 1998 với bà con vùng biển Tây Nam cho thấy Nhà nước đã rất vất vả khi phải hỗ trợ vốn cho bà con đóng tàu mới, và việc này ảnh hưởng cả những ngân hàng cấp vốn.
Một số đại biểu cho rằng dự luật chưa quan tâm đúng mức tới hoạt động thủy sản nội địa, ở các đầm phá, sông hồ. Họ cũng đề nghị cân nhắc các quy định quản lý theo ngư trường, bởi có thể gây khó khăn cho ngư dân. Theo ông Dương, các thuyền cá hoạt động theo thời tiết, và dòng cá - đều là các yếu tố động. Do đó ngư dân ở địa phương này thường xuyên phải chuyển từ ngư trường này sang ngư trường khác. Cũng vì vậy không thể quản lý hoạt động thủy sản thuần túy theo địa giới hành chính.
Trước khi thảo luận Luật Thủy sản, Quốc hội đã dành một ngày bàn về Luật Thi đua khen thưởng. Nhiều đại biểu có ý kiến về những vấn đề nóng bỏng như bệnh thành tích, tặng thưởng tràn lan, vắng dần những danh hiệu thi đua dành cho người không có chức vụ, lễ lạt linh đình tốn kém... Bà Đặng Thị Kim Chi nói: “Một số cán bộ được tặng thưởng rất nhiều huy chương, huân chương, từ sự nghiệp nông dân, sự nghiệp thế hệ trẻ, đến sự nghiệp giáo dục... Huy chương cao quý đến đâu mà ban tặng tràn lan như thế cũng bị giảm giá trị”.
Đây cũng là bức xúc của đại biểu Cù Thị Hậu, Chủ tịch Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam. Theo bà, dự thảo mới quy định những danh hiệu thi đua dành cho người có chức vụ. Còn quảng đại người lao động ngoài quốc danh chẳng có danh hiệu nào. Tuy nhiên một số đại biểu cho rằng không nên bổ sung các danh hiệu, huy chương bởi có thể dẫn tới “lạm phát” danh hiệu cao quý của Nhà nước. Đại biểu Lê Kim Toàn nói: “Không khéo đi đâu cũng gặp nhân dân, cũng gặp ưu tú”.
Tại kỳ họp này, Quốc hội hoàn tất thảo luận 2 dự luật thủy sản và thi đua khen thưởng. Cả hai sẽ được chỉnh sửa để có thể thông qua vào kỳ họp sau.
Nghĩa Nhân
