- Vì sao anh lấy nỗi buồn làm bạn?
- Vì nó luôn tâm sự cùng tôi, không dối trá, không phản bội tôi và tôi luôn có thể ẩn mình trong nó để nhìn ngắm sự thật của cuộc đời và những thứ xung quanh.
- Có gì giống và khác nhau giữa một đại gia và một nhạc sĩ?
- Sự khác nhau chỉ dưới góc độ nghề nghiệp thôi. Giống nhau thì rất nhiều thứ, trong đó có sự ngộ nhận: hễ là đại gia phải có nhiều tiền, còn là một nhạc sĩ phải là nghệ sĩ chính hiệu.
Nhiều tiền nhưng không đủ cho nghề nghiệp của mình cũng là túng quẫn. Đâu phải người nào lấy nghệ thuật làm nghề cũng là nghệ sĩ? Một nghệ sĩ hay một đại gia thì trong bất cứ hoàn cảnh nào, nhân cách và uy tín của họ không thể bị sứt mẻ dù thành bại trong đời sống.
![]() |
|
Nhạc sĩ Hà Dũng. Ảnh: hongocha. |
- Tại sao anh cứ ưa thích sự hoàn hảo khi cuộc sống không thể hoàn hảo?
- Chính vì sự hiếm hoi đó mà không ít người muốn vươn tới sự hoàn hảo, coi đó như một khát vọng trong đời vậy. Như thế cũng tốt chứ? Nhưng hãy thử nghĩ xem, có phải cái chết mới là hoàn hảo nhất không?
- Cuộc chia tay âm nhạc Hà Dũng - Hồ Quỳnh Hương khiến anh cảm thấy ra sao?
- Cuộc chia tay ấy đem lại điều tốt hơn cho Hồ Quỳnh Hương. Tôi cũng muốn toàn tâm toàn ý cho công việc của mình, như vậy sẽ vô tư hơn mà vui vẻ với âm nhạc mỗi khi trở về với nó.
- Những ca khúc của anh lấp lánh nỗi buồn trong trẻo, còn con người anh thì sao?
- Trong những khúc tự tình của tôi là sự trải nghiệm, nghi vấn nhất thời và niềm hy vọng dài lâu, những xót đau và độ lượng. Chúng mâu thuẫn nhau nhưng là lời giải đáp cho nhau.
Những gì tôi biết về đời sống đã trở thành triết lý đầy mâu thuẫn trong tôi. Nhưng may thay chúng đã làm cho tôi có thói quen hy vọng và chỉ biết nghĩ đến điều tốt nhất mà thôi. Con người quá nhỏ bé trong thế giới, nên chi sự thù hận chỉ làm cho con người thêm nhỏ bé mà thôi.
- Lúc buồn nhất anh thường làm gì?
- Buồn nhất có nghĩa là tuyệt vọng. Nhưng sự tuyệt vọng không có chỗ đứng trong sự hiểu biết. Tôi luôn chiêm nghiệm để đoán chắc căn nguyên của nỗi buồn nhất thời đó. Tôi sẽ ngắm kỹ nó để hiểu tôi hơn…
- Đã bao giờ anh khóc chưa?
- Tôi là người mau nước mắt. Nhưng tôi luôn kìm nén để giấu đi sự yếu lòng. Nhưng thú thật, có nhiều khi không có gì có thể kiềm chế tôi ngưng khóc. Một mình khóc cho thỏa thích và tủi thân trong nỗi cô đơn sầu thảm của mình.
- Vì sao anh luôn thích giúp những ca sĩ mới vào nghề?
- Vì họ là người luôn cần được nhiều người tốt giúp đỡ. Nhưng đâu chỉ có ca sĩ, tôi sẽ sẵn lòng với bất cứ ai nếu họ cho rằng tôi hữu ích trong sự vươn lên của họ.
- Quanh anh có rất nhiều người đẹp và không ít trong số họ phàn nàn rằng khó… giữ chân anh. Vì sao thế?
- Họ nghĩ sẽ là điều tốt đẹp khi đến với tôi, nhưng rồi bỏ tôi sẽ là điều tốt hơn cho họ. Tôi bị oan đấy.
- Thật ra, anh có phải là một người hạnh phúc?
- Có chứ. Tôi có những đứa con thông minh và xinh đẹp, có công việc, những người bạn rất tốt. Khi buồn tôi chạy trốn vào âm nhạc. Như thế có thể gọi mình là người hạnh phúc không?
(Theo Thể Thao Ngày Nay)
