From: van anh le
Sent: Tuesday, December 29, 2009 8:04 PM
Nếu là chị gái tôi, em tôi hay là mẹ của tôi thì tôi sẽ khuyên chị chỉ một câu duy nhất: Sẽ tha thứ cho ông chồng của chị, nhưng ngay sau đó đưa lá đơn ly hôn ra cho anh ấy ký. Vì sao? Tôi cảm thấy chị cứ mu muội tới viễn cảnh của một gia đình không có đàn ông, các con không có bố…
Chị nhìn lại cái mà chị gọi là cuộc sống gia đình của chị mà xem. Anh ta tôi dám chắc những ngày đi công tác xa nhà ấy sẽ còn và có rất nhiều cô gái khác mà tôi nghĩ trên đầu ngón tay chị sẽ không đủ để mà đếm đâu. Không nói nhiều về anh ta nữa, cái quan trọng nhất trong lúc này là chị hãy nằm mà suy nghĩ lại những gì mà anh ấy đã đối xử với chị, hết lần này tới lần khác, ngay tại căn nhà “không hạnh phúc” của chị. Khi đó tôi dám chắc chị sẽ hiểu thêm được nhiều điều.
Còn chị sợ ảnh hưởng tới cha mẹ mình, tôi nghĩ chị nên bỏ qua những suy nghĩ ấy đi, vì chị đã vì ba mẹ chị từng 10 năm nay rồi còn gì, phải chăng chị vẫn mãi vì ba mẹ mà chấp nhận một người chồng như vậy. Nếu ba mẹ chị không chấp nhận câu chuyện của chị thì tôi nghĩ ba mẹ chị không hẳn đã thương chị đâu. Ba mẹ đã sống trong phong kiến chẳng lẽ bắt các con đến thời này vẫn phải tuân theo những nghịch lý đời thường này mãi hay sao?
Tôi có quen với một người chị, sống với người chồng cũ có hai mặt con nhưng rồi cũng vì “không hợp nhau” nên chia tay. Sau 5 năm nuôi con một mình và phấn đấu trong công việc một phần để quên đi chuyện gia đình tan vỡ, một phần là kiếm thật nhiều tiền để lo cho con ăn học. Vậy mà mới đây thôi chị đã lên xe hoa với một người mới, một người hiểu chị, cùng hoàn cảnh và hiện tại họ rất hạnh phúc.
Vậy thì tại sao chị không nghĩ tới một ngày nào đó chị sẽ có một người hiểu chị, yêu thương chị thực sự để hai người có một cuộc sống mới…
Một lần nữa tôi thông cảm với chị và chúc chị tìm được lối thoát sớm nhất.
Lê Thiên Mẫn Nhi