- Tại LHP 14 vừa qua, nếu có cuộc hội thảo về phim tư nhân thì vấn đề gì sẽ được anh nhắc đến đầu tiên?
- Không bàn về cách làm, vì nó đã quá khác biệt, bàn về chúng sẽ rất vô lý. Không bàn về tác dụng xã hội vì tất cả các phim của ta đều được duyệt kỹ lưỡng, chỉ có phim tốt nhiều hay tốt ít mà thôi chứ không có phim xấu. Theo tôi, hãy nói về cách công nhận nó. Một số hội thảo gần đây hay bàn cách làm phim tư nhân như thế nào. Có nhiều định kiến hẹp hòi, kiêu ngạo cho rằng phim tư nhân thấp kém, cần bàn cách vạch đường đi cho họ. Thực ra, sự cần thiết "vạch đường" cho phim tư nhân đã qua rồi. Thứ nhất, dòng phim này đã lớn lên, nếu hơn 10 năm trước, người tự bỏ tiền làm phim chỉ mang tính tự phát thì nay họ là những người có học, có quan hệ trong và ngoài nước rộng rãi. Thứ hai, những người làm phim tư nhân không phải ai xa lạ, họ chính là những nghệ sĩ từ phim nhà nước chọn ra. Khi các nhà sản xuất lớn lên, người làm phim cũng lớn lên theo. Tôi nhận thấy một số công ty, các nhà làm phim tư nhân VN đang có tổ chức, công nghệ rất ổn. Vấn đề họ chưa vượt qua được chưa thể tiếp cận thông tin chính xác từ nhà quản lý.
Cảnh trong phim Nữ tướng cướp của hãng phim Thiên Ngân - đạo diễn Lê Hoàng.

- Anh nhận định gì về chuyện gần đây nhiều nghệ sĩ làm phim nhà nước bỏ ra làm tư nhân?
- Tôi không nói được tâm trạng của những người ở lại, nhưng tâm trạng của những người ra đi thì có thể nói ngắn gọn: Tình cảm thì ngậm ngùi mà tiền bạc thì phơi phới.
- Có ý kiến cho rằng phim tư nhân chỉ dành cho một bộ phận khán giả, chưa thuyết phục được công chúng khó tính, anh nghĩ sao?
- Tất nhiên ai cũng hiểu phim tư nhân chỉ nhăm nhăm bán vé, thu lãi để tái sản xuất. Tuy nhiên, đừng quên rằng khi con đường thương mại đã được khẳng định, có thu nhập, tăng vốn, có giá trị nhất định trong xã hội, họ sẽ có tham vọng bằng những tác phẩm có tiếng, dù có thể thu lợi nhuận ít hơn. Đã giàu thì phải có tiếng sang. Phim nghệ thuật thành công cũng là cách quảng cáo cho những người anh em phim thương mại. Ở nền điện ảnh lớn như Hollywood, các phim nghệ thuật kinh phí cao cũng do những hãng tư nhân làm ra đấy thôi. Tôi tin, sớm muộn gì những phim do tư nhân làm sớm muộn cũng chinh phục giới trí thức. Nói thật, làm phim tư nhân mà vốn ít, tôi vẫn thích hơn.
- Nếu làm phim để thu hút giới trí thức, anh sẽ chọn đề tài gì?
- Khán giả trẻ không phải là những người hời hợt vì họ rất tinh, gu thẩm mỹ ngày càng cao, ngày càng sành điệu. Họ hời hợt với điện ảnh VN là vì họ không tin vào rạp sẽ tìm được những gì có ý nghĩa. Tôi nghĩ, giới trí thức khi xem bộ phim ấy có tác động xã hội đánh động đến họ. Nếu văn hoá không đủ sức đánh động thì giới trí thức sẽ không động đậy để đến rạp.
- Theo anh thì ai là người vui nhất khi phim tư nhân phát triển?
- Diễn viên. Họ luôn cảm thấy dễ dàng và hài lòng khi được đóng những vai gần gũi cuộc sống hiện tại, điều mà phim tư nhân cũng hướng đến nhiều nhất. Tôi nói thật, diễn viên ta thích đóng phim tư nhân lắm.
(Theo Sinh Viên)