Đoàn Minh -
Những con ong đen
Những con ong đen chao liệng dưới bầu trời nhân tạo
thoát thai từ thuỷ tinh
khấp khởi vọng về một cánh rừng mọc trong đô thị
Phố phường chênh vênh cánh
đứt đoạn âm
Những đường bay bị xáo trộn bộn bề.
Những con ong đen mỏng tanh tang quay cuồng trong vũ khúc u mê ca
lộn ngược thanh âm cầu vồng
những lộn rễ trườn qua kẽ nứt bê tông
siết cứng chân trời dọn quanh ô cửa
Phố lau lách trắng
ươm mầm hy vọng cỏ.
Phía sau không dấu vết
những con ong đen mải miết bay
trong ý nghĩ lộn xộn hư hao
bay về nghĩa địa phố.
Người bán bánh đa hè phố Hà Nội
Em vác vành trời ước mơ sao vừng đen
qua những con phố tênh hênh gió
qua những hộp nhà thấp thoáng bụi dừa kiễng
để lại phía sau tiếng rao vỡ ra
Những vì sao vừng đen không bay nổi.
Bắt đầu một ngày
hai túi bánh cao vượt mặt
và màu cỏ xanh hắt lên đôi mắt
Em đong nắng bằng cái bóng manh mảnh dài - ngắn - dài - và tắt lịm
vào bầu trời đêm xa lắc có những vì sao xa lắc...
Ngủ trong khuôn đêm chật hẹp
giấc mơ xù xì những ngôi sao vừng đen lưng tưng nhảy múa...
Bản nhạc dang dở
Những dòng người trượt qua nhau
đan vào khuôn phố những nốt đen nốt trắng
Tôi một âm trầm
Bạn bè tôi cung bổng cung trầm lêu têu Trúc Bạch lúc 8h tối
Âm cao vút lên bằng những mặt người ngầy ngậy
chén đĩa bát đũa tung tăng hoà âm
chân gà thịt chó góp phần bật lên những nốt thăng nốt giáng
rít một hơi dài sượt
Góc Hà Nội trong tôi xối xả những âm tạp.
Bên kia mặt hồ đường Thanh Niên bạt gió cuốn bóng xoắn bóng rải dài một dòng kẻ
Thanh âm khẽ khàng tấu lên từ chuyển động của những thân thể dính cứng vào nhau tan trong tối
Góc Hà Nội tôi âm ấm âm hiền.
một âm buồn cũng lem lém
sau lưng những kẻ lướt xe Hồ Tây một mình tối thứ bảy...
Tôi đứng ngã tư chờ đèn đỏ
và nghĩ về bản nhạc vô tận mãi không thành tác phẩm.
Đàn kiến tha thời gian
xếp hàng
bất chợt một ngắt quãng trái mùa
thời gian
vỡ
Suốt hôm ấy
đàn kiến bò bò quanh góc nhà xoi mói những hộp sắt tây cũ
Tìm mẩu vụn thời gian
chắp nối.
tẩn mẩn kì cùng
theo ý nghĩ bị bỏ quên rơi rắc dọc hành trình tròn trịa
không biết mình đã già
Bình minh hấp hối
Em rụng từng giờ
thời gian chặt nát
nóng nảy dịu lại và giấu vội vã những khát khao bùng lên bỏng rát.
Một ngày
trong bãi cỏ đầy bụi ven đường
có đàn kiến ngủ yên.
9/05