![]() |
|
Đại biểu Nguyễn Ngọc Trân: "Cần hiểu rõ vị trí của đoàn đại biểu. Nếu không có thể dẫn tới vi hiến". |
Ông Nguyễn Tấn Xuân cho rằng đoàn đại biểu chỉ là tập thể đại biểu ở địa phương, mọi thành viên bình đẳng với nhau. Như vậy liệu có cần quy định trưởng đoàn “cho phép” đại biểu giám sát. “Nhiều trường hợp trưởng đoàn là người đứng đầu chính quyền địa phương. Tới khi đại biểu yêu cầu giám sát hoạt động của địa phương thì liệu trưởng đoàn có cho không?”, ông Xuân nói. Ông Nguyễn Ngọc Trân đồng tình với ý kiến này và cho rằng đại biểu phải được độc lập, chủ động tiến hành hoạt động giám sát. Qua đọc báo, nghe dư luận thấy có vấn đề cần xem xét, làm rõ thì đại biểu yêu cầu các cơ quan nhà nước giải thích, thấy sai pháp luật thì kiến nghị sửa chữa. “Đại biểu chì cần thông báo lại với đoàn, thậm chí trực tiếp với Ủy ban Thường vụ”.
Ông Trân cũng nhấn mạnh không thể coi đoàn đại biểu là chủ thể giám sát độc lập, ngang bằng với đại biểu, với hội đồng và các ủy ban của Quốc hội. Bởi như vậy có thể “sai Hiến pháp”. Vấn đề này trong quá trình soạn thảo, Ủy ban Thường vụ cũng thấy vướng nên đã quy định khá mềm mỏng. Thay mặt ban soạn thảo, Phó chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn Yểu cho rằng nhiệm vụ chủ yếu của đoàn là tổ chức cho đại biểu thực hiện quyền giam sát, hỗ trợ về kỹ thuật, công văn giấy tờ. Còn nội dung giám sát, kế hoạch giám sát... thuộc quyền chủ động của đại biểu.
![]() |
|
Bà Triệu Thị Lún: "Đi giám sát mà phải báo trước 7 ngày thì đơn vị bị giám sát hợp lý hóa giấy tờ, sổ sách hết". |
Đại biểu Triệu Thị Lún nêu vấn đề có nên hạn chế đại biểu chỉ giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước ở địa phương mình như dự luật không? Theo lý giải của ban soạn thảo, hàng rào như vậy là để tránh chồng chéo, trùng lặp với hoạt động giám sát của các tổ chức khác. Song ông Lê Văn Tâm cho rằng không nên giới hạn vì đại biểu đại diện cho cử tri cả nước chứ không của riêng địa phương nào. Có đại biểu là người do trung ương giới thiệu về ứng cử, bó hẹp phạm vi giám sát sẽ không phát huy được khả năng của đại biểu. Nếu hạn chế thì ai sẽ giám sát đơn vị của trung ương đóng ở địa phương.
Tuy nhiên, cũng có ý kiến ủng hộ dự thảo. Ông Nguyễn Đức Chính cho rằng quy định phạm vi như vậy sẽ giúp đại biểu làm việc trách nhiệm hơn với địa phương đã bầu ra mình. Đại biểu Mạc Kim Tôn chung quan điểm này.
Coi chất vấn là một dạng hoạt động giám sát, đại biểu Lê Văn Cuông nói: “Cử tri thấy hẫng hụt mỗi khi khép lại chất vấn mà không rõ hậu quả pháp lý của việc trả lời chất vấn”. Ông đề xuất bổ sung vào dự luật một trong hai phương án để tăng cường trách nhiệm của người bị chất vấn: Trước khi kết thúc hoạt động chất vấn, Ủy ban Thường vụ có ý kiến đánh giá hay kết luận về việc trả lời chất vấn và trách nhiệm của người trả lời chất vấn. Hoặc đại biểu có quyền bày tỏ sự đồng tình hay phản đối thông qua hệ thống bấm nút hoặc phiếu xin ý kiến.
Theo chương trình kỳ họp, các ý kiến của đại biểu sẽ được ban soạn thảo tiếp thu chỉnh lý dự luật. Ngày 20/5, Quốc hội sẽ thảo luận lần cuối dự án Luật Hoạt động giám sát của Quốc hội và thông qua toàn văn.
Nghĩa Nhân

