From: Ánh
Sent: Monday, August 04, 2008 6:30 AM
Subject: Gui toa soan: Kinh gui muc Tam su
Vấn đề của tôi thật khó nói, đúng là chuyện cứ tưởng chỉ có trong phim. Tôi chưa từng hình dung nó sẽ xảy đến với tôi. Tôi không biết giải quyết như thế nào nên đành gửi lên đây xin được trợ giúp từ độc giả.
Tôi là niềm tự hào của cha mẹ vì thông minh, xinh đẹp, học thức, do đó luôn có nhiều người theo đuổi. Sau khi tốt nghiệp tại một trường ĐH lớn, tôi quyết định sang châu Âu tiếp tục học tập và làm việc.
Tại đây, tôi có cơ hội làm quen với nhiều doanh nhân thành đạt. Trong số đó có một người đặc biệt quan tâm đến tôi là anh. Anh là người Pháp, 48 tuổi, rất tình cảm, chân thành, đã ly hôn, có một con trai 23 tuổi, bằng tuổi tôi.
Vì con trai anh và tôi ngang tuổi nên anh thường xuyên mời tôi đến nhà anh chơi để tôi và con trai anh có thể làm bạn bè. Con trai anh đặc biệt đối xử tốt với tôi. Chúng tôi nấu nướng, ăn uống cùng nhau, con trai anh còn giúp tôi luyện ngôn ngữ mới, cậu ấy đặc biệt hiền lành, thông minh, tốt bụng. Chúng tôi giống như ba người bạn thân thiết trong suốt hơn một năm liền. Không hề có vấn đề gì khúc mắc giữa ba người.
Thế rồi anh ngỏ lời yêu thương tôi. Thực sự tôi đã cảm mến anh từ lâu vì anh luôn lo lắng, chăm sóc tôi chu đáo, tận tình. Tôi cảm thấy yên bình khi bên anh, vắng anh một ngày tôi cũng nhớ. Tôi thích nhìn thấy anh cười, thích cùng anh chuẩn bị bữa tối, cùng anh dạo phố. Nhưng tôi biết đó không phải là cảm giác của tình yêu. Dù vậy, trước thái độ chân thành của anh, tôi vẫn gật đầu. Chúng tôi lên kế hoạch cho một lễ cưới tưng bừng cuối năm, nhưng cả hai vẫn tạm giữ im lặng.
Vì đã lên kế hoạch cưới nên chúng tôi có gần gũi nhau nhiều lần. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi bên anh, không muốn xa anh, dẫu rằng trong lòng tôi vẫn thiếu thiếu gì đó, chưa hề có cảm giác yêu thật sự.
Thế rồi con trai anh phát hiện ra mối quan hệ giữa chúng tôi. Không hiền lành, kín đáo như mọi ngày, cậu ấy hoàn toàn biến thành người khác, cứ phát điên lên với cả tôi và anh. Cậu nói rằng anh là kẻ không đứng đắn, đi tán tỉnh người chỉ bằng tuổi con mình. Quay sang tôi, cậu nói tôi chỉ yêu tiền bạc, của cải của ba cậu ta mà thôi, chứ làm gì có thứ tình yêu với khoảng cách tuổi tác như vậy. Thế rồi, cậu ta xếp đồ đạc ra ngoài thuê riêng một căn hộ để ở.
Mấy tháng liền cậu ấy không nhìn mặt cha mình, nhưng vẫn thường xuyên gọi điện cho tôi. Hằng ngày, suốt mấy tháng liền, cậu ta đều gửi tin nhắn, email mắng nhiếc tôi với lời lẽ thậm tệ. Nhưng cứ viết xong, lại gọi điện xin lỗi. Chúng tôi thường xuyên nói chuyện 5-6 giờ đồng hồ, có lúc tôi chỉ ngồi im nghe cậu ta trách cứ, hoặc ôn tồn giải thích. Tính tôi vốn dịu dàng, từ tốn, lại dành nhiều tình cảm cho cậu ấy, càng không biết nói nặng lời nên chỉ làm được đến vậy.
Đến một ngày, cậu ta gọi điện cho tôi lúc nửa đêm và bật khóc. Tôi chưa từng nghe cậu ấy khóc bao giờ nên rối trí lắm. Cậu ấy hỏi tôi: "Bạn có thường xuyên làm chuyện đó với ba tôi? Tổng cộng bao nhiêu lần rồi? Ngày hôm qua và hôm nay hai người có làm việc đó không?". Tôi từ chối, nhưng cậu ta một mực van xin tôi trả lời. Khi tôi gạn hỏi sao cậu quan tâm đến việc này quá mức cần thiết như vậy, lúc đầu cậu chối quanh co, sau cùng thì hét lên: "Because I am in love with you. I love you. Do you understand?".
Tôi sững sờ, bởi bình thường cậu ta rất ít khi thể hiện tình cảm ra ngoài. Rồi cậu ấy thú nhận đã yêu thương tôi ngay từ những ngày đầu gặp gỡ. Những khi tôi chăm sóc lúc cậu ấy ốm, nấu ăn cho cậu ấy, cùng cậu ấy học bài... đã để lại trong lòng cậu những ấn tượng sâu đậm.
Cậu ấy nói một cách chua chát: "Ai cũng có quyền được ghen tuông, dù chỉ là yêu đơn phương một người. Còn tôi đây thì sao, ngay cả việc nói rằng mình ghen cũng khó. Bởi người tôi yêu thương, đau đớn thay cô ấy lại chính là bạn gái của cha mình".
Rồi cậu ấy chua chát nói: "Tôi đã gìn giữ tình cảm trong lòng bao lâu, chỉ mong chờ một ngày được thổ lộ. Ai ngờ, sự thật quá phũ phàng. Tôi đã định cất giấu điều này mãi mãi nhưng có lẽ tôi không thể. Đành nói ra cho nhẹ lòng mình...".
Cậu ấy còn nói muốn được gặp tôi, hôn lên môi tôi, muốn bắt đầu mọi thứ bất chấp hoàn cảnh tréo ngoe của mình. Cậu ấy còn nói sẽ phá vỡ bức tường ngăn cách, chứng minh cho tôi thấy không có rào cản nào có thể chia cắt tình yêu chân thành. Cậu ta luôn bảo rằng tôi đang dối lòng khi luôn miệng nói chỉ coi cậu ấy như bạn thân, một người anh em tốt. Cậu ấy nói đọc được tình cảm trong mắt tôi dành cho cậu ấy nhiều đến thế nào.
Nhưng khi tôi một mực chối từ, cậu ấy nói: "Sau những cố gắng của tôi, cuối cùng chẳng có được gì. Người con gái tôi yêu sẽ trở thành vợ của cha tôi. Tôi sẽ đối diện cô ấy thế nào đây trong suốt cuộc đời mình". Rồi cậu ta tắt máy và từ đó không liên lạc với tôi nữa.
Tôi thực sự nhớ cậu ấy, nhưng rõ ràng chỉ là sự quý mến mà thôi. Tôi muốn liên lạc với cậu ấy, nhưng quả thực chẳng biết để làm gì. Chúng tôi từng rất hợp nhau, có thể trò chuyện cả ngày không biết mệt. Tôi phải làm gì đây? Lễ cưới nên hoãn lại hay cứ tiến hành?
Tôi phải đối diện với những tháng ngày sắp tới như thế nào?
Xin hãy cho tôi một lời khuyên.
Người gửi.
Ánh
Ý kiến gửi về Tamsu@VnExpress.net (Gõ có dấu, gửi file kèm).