Hình ảnh quen thuộc của một hàng bánh khoai là khách ngồi trên những chiếc ghế gỗ, ghế nhựa bình dân, vừa ăn vừa xem người bán làm bánh: Chị bán hàng nhẹ nhàng dùng đôi đũa xếp từng lát khoai đã nhúng bột lên cái muôi phẳng chuyên dùng rắc lên đó ít vừng đen rồi khéo léo thả vào chảo mỡ sôi già và lần lượt trở đều. Chỉ một lát là đã có tấm bánh khoai hình tròn, đường kính chừng 10-12 cm, thơm giòn, có vị ngọt của đường, vị béo của mỡ và vừng, vị ngậy của trứng của dừa, nhưng vẫn không át được vị khoai lang thân thuộc. Trẻ già trai gái ăn không thấy chán.
Hàng bánh khoai thường bán suốt ngày, nhưng đông khách nhất là khoảng từ tan tầm buổi chiều đến 10, 11 giờ đêm. Đặc biệt, những hôm trời lạnh, trời rét thì bánh khoai càng được ưa chuộng. Thiên nhiên cũng khéo sắp xếp, nên vào mùa hè không có bánh khoai vì lúc đó chưa đến vụ khoai.
Không rõ bánh khoai có xuất xứ từ đâu, nhưng "mật độ" hàng bánh khoai ở thành phố Thái Nguyên khá cao. Song điều đáng nói là nhiều khách ở xa đến, kể cả những người đã có dịp đi đến nhiều nơi, ngoài Bắc trong Nam, đã nhận xét là bánh khoai ở đây ngon hơn, hấp dẫn hơn và cũng rẻ hơn so với nhiều nơi khác. Nếu có dịp đến Thái Nguyên, bạn đừng quên thưởng thức món bánh khoai dân dã mà hấp dẫn này.