Tôi nhận ra đời sống vợ chồng mình nguội lạnh không phải sau biến cố lớn nào, mà bắt đầu từ những con số. Những khoản chi chồng chéo lên nhau mỗi tháng, tiền nhà, tiền học của con, tiền trả góp, tiền sinh hoạt... Chúng tôi không còn nói chuyện nhiều như trước, mà chủ yếu là nhắc nhau nhớ đóng tiền này, xoay xở khoản kia. Nhiều lúc tôi muốn được ôm chồng, gần gũi hơn thì bị anh gạt tay sang một bên, bảo "anh mệt, để hôm khác".
Ngày trước, chỉ cần một buổi tối rảnh rỗi, một cái chạm nhẹ cũng đủ khiến hai đứa thấy muốn ở gần nhau hơn. Còn bây giờ, tôi thường lên giường với đầu óc đầy những việc chưa giải quyết xong. Anh cũng mệt mỏi, quay lưng lại rất nhanh. Có những đêm, tôi nằm cạnh chồng mà thấy khoảng cách xa hơn cả lúc mỗi người một nơi.
Áp lực tiền bạc khiến chúng tôi dễ cáu gắt với nhau hơn. Một câu nói vô tình cũng có thể thành tranh cãi, vì ai cũng thấy mình đang gánh nhiều hơn. Tôi không còn cảm giác được chiều chuộng, còn anh cho rằng tôi không hiểu cho sự vất vả của anh. Khi những cảm xúc tiêu cực tích tụ, cơ thể cũng dần khép lại. Tôi không còn mong chờ sự gần gũi, mà chỉ mong được yên ổn ngủ một giấc trọn vẹn.
Tất nhiên, chúng tôi vẫn có ham muốn, nhưng lúc tôi muốn thì chồng mệt, còn khi chồng đòi hỏi thì tôi lại không sẵn sàng. Và khi cơ thể không được thỏa mãn, tôi cũng có những khó chịu nhất định. Nhiều lúc cũng mong mỏi một cái ôm của chồng nhưng rồi lại chìm ngập trong những lo toan, áp lực. Kiếm tiền ngày càng khó khăn, tôi không biết tới bao giờ mới được ngủ một giấc thật ngon, được mua sắm thoải mái một chút mà không phải nâng lên đặt xuống. Tôi thực sự thấy cô đơn, mệt mỏi. Có ai từng rơi vào tình trạng như tôi không?
Quỳnh Hoa