Tôi 23 tuổi, lên Sài Gòn gần 7 năm, làm công nhân với đồng lương ít ỏi, gia đình lại khó khăn. Tôi luôn muốn phấn đấu để sau này có thể giúp đỡ gia đình, quyết định ra ngoài lập nghiệp với số vốn vỏn vẹn 20 triệu đồng vay mượn. Tôi cứ nghĩ chỉ cần cố gắng sẽ thành công, có lẽ do tôi chưa may mắn. Tôi khởi nghiệp bằng nghề nhận may gia công thời trang. Thời gian đầu, vì không có mối quan hệ, không ai giới thiệu, tôi phải tự đi tìm nguồn hàng. Làm hàng chợ thì luôn bị ép giá, tháng nào cũng lỗ gần 20 triệu đồng. Lúc có hàng thì không có thợ, lúc có thợ lại không có hàng.
Sau 4 tháng, tôi thấy không ổn nên chuyển sang may đầm thời trang cao cấp, mọi chuyện vẫn nghiệt ngã. Tôi làm được nửa tháng thì chủ hàng phá sản, quỵt luôn tiền công. Tôi phải chạy vạy vay mượn để bù vào khoản lỗ. Cùng thời gian ấy, tôi còn bị giật hai chiếc điện thoại trong vòng hai tuần, tinh thần suy sụp hoàn toàn. Có lúc tôi chỉ muốn bỏ cuộc, rồi nghĩ lại mình đã cố gắng đến hôm nay, bỏ không đành. Tôi chuyển sang hình thức chỉ nhận hàng làm đến cuối tháng mới tính tiền, còn giao hàng phải thanh toán ngay. Số tôi dường như quá xui, lần này lại bị một mối khác quỵt tiền. Ai cũng nói tôi ngốc, bảo ra đời còn non nớt. Tôi thật sự rất nản.
Cả tháng đó tôi chạy khắp nơi tìm nguồn hàng, tiền lại hụt dần: tiền nhà, tiền thợ, tiền điện, tiền cơm, tiền chỉ, rồi cả tiền vay ngân hàng. Cuối cùng tôi phải đem chiếc xe đi cầm, mua một chiếc xe cũ kỹ để đi lại. Vừa ổn định lại đứt hàng, nghỉ chơi cả tuần. Tôi quyết định cho thợ nghỉ hết để bảo toàn, chỉ còn mình tôi làm. Vì quá nản, tôi xin đi may áo cưới cho người ta làm sản phẩm; làm được gần một tuần, tiền bạc không rõ ràng. Đúng lúc đó, hai mối hàng cũ quay lại nhờ làm, tôi quyết định về nhà làm, tưởng lần này sẽ yên ổn. Mấy hôm sau chiếc xe cũ ở nhà đạp mãi không nổ, vậy mà kẻ trộm vẫn vào lấy mất. Hàng hóa lúc có lúc không, tôi cảm giác như mình là kẻ thất bại. Chỉ còn mười mấy ngày nữa là tết nguyên đán, không công ty nào nhận người, tôi lại thất nghiệp.
Ngân hàng liên tục gọi điện thúc ép. Ban đầu tôi còn nghe máy, giải thích rằng mình đang thất nghiệp, không có khả năng chi trả và xin thêm thời gian, họ không chấp nhận. Mỗi ngày họ gọi cả chục cuộc, còn gọi cả cho bạn bè tôi. Giờ tôi như rơi vào đường cùng. Gia đình trách móc, mấy đứa em chỉ trích, người yêu thờ ơ, bạn bè dần xa lánh. Tôi có cảm giác như cả thế giới quay lưng lại với mình. Tôi chỉ là một đứa con gái, cũng yếu đuối. Điều tôi cần lúc này không phải là giúp đỡ vật chất mà chỉ là chút tinh thần khi gục ngã, vậy mà dường như chẳng ai hiểu. Giờ tôi phải làm sao đây?
Hồng Hoa