Thứ ba, 17/11/2009, 01:13 GMT+7

Câu chuyện cay đắng của người mẹ có HIV bị kỳ thị

Tác giả bài viết Phan Bích Thủy hiện là Chuyên gia về Đào tạo và Dịch vụ Sức khỏe Sinh sản của Tổ chức Concept Foundation. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Một buổi tối, khi gọi điện cho em, tôi choáng váng khi nghe em nói: “Em bị mất việc rồi chị ạ!”. Thì ra, cái phong bì thư mà tôi gửi em đã bị người của công ty em bóc ra. Họ đã biết em nhiễm HIV và đuổi việc em.

Câu chuyện này là của chị Phan Bích Thủy, Chuyên gia về Đào tạo và Dịch vụ Sức khỏe Sinh sản của Tổ chức Concept Foundation.

"Ngày ấy cách đây đã gần năm năm. Văn phòng tôi tổ chức hai lớp tập huấn về tư vấn HIV và để giúp các học viên hiểu và cảm thông hơn với những con người đặc biệt này, tôi mời đến mỗi khóa tập huấn vài người nhiễm. Lớp thứ nhất của tôi ở Hà Nội diễn ra suôn sẻ. Một buổi tối tôi gọi điện cho em, tên em là Duyên, để chuẩn bị cho khóa tập huấn ở TP HCM. Tôi choáng váng khi nghe em nói: “Em bị mất việc rồi chị ạ!”.

Thì ra cái phong bì thư mà tôi gửi em, trong đó có thư mời tham gia tập huấn, bản câu hỏi của các học viên và một hợp đồng làm việc ngắn hạn mà văn phòng tôi ký với em đã bị người của công ty em bóc ra. Họ đã biết em nhiễm HIV và đuổi việc em. Tôi có cảm giác như mình vừa vô tình đẩy một người vô tội xuống vực thẳm.

Tôi ân hận là đã gửi những thứ giấy tờ ấy đến địa chỉ công ty em, địa chỉ duy nhất mà tôi biết. Tôi oán trách mình và oán trách những con người độc ác ở công ty em. Tôi biết mình không chỉ vô tình làm hại em mà còn làm hại cả hai con em, hai đứa trẻ mồ côi cha và chỉ còn trông cậy vào một nguồn sống duy nhất, đó là thu nhập của em. Tôi đã khóc không biết bao nhiêu là nước mắt.

Ngày hôm sau tôi đến lớp và nói tin dữ này với Maria de Bruyn, chị giảng viên người Hà Lan mang quốc tịch Mỹ đang làm việc với tôi trong khóa tập huấn này. Tôi chỉ nói với chị được đúng một câu: “Duyên đã bị đuổi việc vì người ta bóc phong bì thư tôi gửi và biết rằng em nhiễm HIV”. Cổ họng tôi nghẹn tắc và tôi không thể nhìn vào mắt của Maria được nữa. Tôi quay ra cửa sổ và không thể không khóc. Một đôi bàn tay ấm áp đặt trên hai vai tôi khẽ run rẩy. Tôi biết rằng đó là Maria và tôi cũng biết rằng giống như tôi, chị đang khóc thầm...

Tôi cùng Maria bay vào TP HCM cho khóa tập huấn thứ hai. Duyên xuất hiện ở cửa lớp và không hiểu vì sao tôi đã nhận ra em ngay mặc dù chưa gặp em lần nào. Đôi mắt em đen huyền và buồn lắm! Em không thể là một ai khác mà chính là Duyên, người mà tôi vẫn thường liên lạc qua điện thoại. Như bị một làn gió cuốn, tôi ào ra cửa và ôm chầm lấy em: “Duyên phải không em?”. Em nghẹn ngào: “Chị!” Tôi nói thầm vào tai em: “Thế nào học viên cũng hỏi em về nghề nghiệp của em. Em để chị trả lời câu hỏi của họ nhé!”. Tôi lại không cầm được nước mắt khi nói ra điều này. Tôi chẳng nói được một lời động viên nào với em mà chính em lại là người làm việc ấy với tôi.

Tôi giới thiệu với tất cả mọi người Duyên là người trợ giảng của chúng tôi và một buổi sáng đã trôi qua tốt đẹp khi chúng tôi giảng về HIV và những nguyên tắc tư vấn. Buổi chiều, Duyên cùng hai người bạn nữa đã xuất hiện trong lớp với vai trò là những người nhiễm HIV.

Câu chuyện mà em kể thật buồn: Cách đây năm năm em có thai cháu thứ hai. Em đi làm xét nghiệm và biết mình nhiễm HIV. Em sốc nặng lắm nhưng vẫn cố động viên chồng đi làm xét nghiệm và em đã cảm thấy như mình chết đi thêm một lần nữa khi biết chồng em cũng bị. Chồng em là thủy thủ tàu viễn dương. Gia đình em từng rất hạnh phúc và là niềm ao ước của bao người.

Đứa con thứ hai của em ra đời trong không ít lời nói kỳ thị đau như dao cắt của các bác sĩ và nữ hộ sinh. Họ không hiểu được dù mang virus trong dòng máu, tất cả những người nhiễm HIV đều là những con người. Hơn ai hết họ cần được trân trọng, họ cần được thương yêu. Trong bao nỗi đắng cay, một điều may mắn đã đến với vợ chồng em: con gái em thật là xinh xắn và cũng như cậu anh, cháu không mang trên mình căn bệnh thế kỷ kia.

Nhưng tai họa vẫn chưa chịu rời bỏ gia đình em, khi con gái em được 16 tháng tuổi thì chồng em không may bị tai nạn xe máy. Anh được đưa vào bệnh viện và một lần nữa được làm xét nghiệm HIV. Tất nhiên kết quả vẫn là dương tính nhưng còn không may mắn hơn, bệnh viện đã thông báo về y tế cơ sở nơi em sống. Và cứ như vậy từ nhân viên y tế đến hàng xóm rồi những người thân trong gia đình em, ai cũng xì xào về việc cả gia đình em nhiễm HIV.

Ở trường, các con em bị các bạn xa lánh. Có những ông bố bà mẹ đã cho con mình chuyển sang lớp khác để không phải học cùng lớp với các con của em. Rồi một tai họa nữa lại xảy ra: chồng em nhiễm lao và hội chứng AIDS ngày một rõ ràng hơn. Anh ngày càng suy sụp và sau 18 tháng thì anh không còn chống cự nổi và đã ra đi để lại cho em hai đứa con và sự kỳ thị của láng giềng, bè bạn và cả những người thân. Em lầm lũi kiếm sống và nhờ có đôi bàn tay khéo léo, em làm nghề thêu ở một công ty may mặc.

Em đã cố tình không nói đến “tai nạn” mất việc do tôi gây ra. Em bảo vệ tôi, em không muốn làm cho tôi đau lòng và bị tổn thương trước các học viên trong lớp.

Tối hôm đó, chúng tôi đã có một bữa ăn cùng nhau, em, Maria, tôi và hai người bạn làm trong những dự án khác nhau về HIV. Chúng tôi cùng tìm cách để giúp em. Chúng tôi muốn cùng em trở về công ty cũ của em để ép họ phải cho em tiếp tục làm việc. Chúng tôi muốn viết báo về trường hợp bị đuổi việc của em để dấy lên một làn sóng chống kỳ thị những người nhiễm HIV.

Em cảm động vì tấm lòng của chúng tôi nhưng một mực từ chối. Em nói: “Mọi người kỳ thị mẹ con em kinh khủng lắm nhưng sau một thời gian họ thấy chúng em vẫn khỏe mạnh nên mọi chuyện đã lắng xuống. Nay nếu làm ầm ĩ việc em bị sa thải thì em sợ rằng chúng em lại bị kỳ thị như trước đây. Em có thể chịu đựng được nhưng em sợ rằng hai con em còn nhỏ không thể chống chọi nổi với sự ghẻ lạnh của mọi người”.

Maria và tôi bỏ một số tiền nhỏ vào phong bì và cố thuyết phục em nhận. Từ đáy lòng tôi vẫn biết rằng em cần một công việc ổn định chứ không phải là số tiền nhỏ nhoi đó. Thật may mắn trong bữa cơm tối hôm đó có một người bạn làm cho dự án Smart Work - một dự án hỗ trợ những người nhiễm HIV - hứa sẽ tìm cho Duyên một công việc phù hợp của dự án đó. Và chỉ sau đó 11 ngày, Duyên đã bắt đầu công việc mới này. Em tư vấn cho những người sống với HIV như em và thật đáng ngạc nhiên, em ngày càng tự tin và trở thành một giảng viên xuất sắc về tư vấn HIV.

Em thường gửi tin nhắn và gọi điện thoại cho tôi vì vậy tuy ít gặp em nhưng tôi biết những gì đang xảy ra với em và các con em. Cơn bão số 9 năm 2007 đã hất tung mái nhà của em. Khi tôi gọi điện cho em, ba mẹ con em đang ôm nhau đứng dưới mái một ngôi trường. Maria và tôi lại gửi em một số tiền nhỏ mà vẫn biết rằng nó chẳng giúp em được bao nhiêu.

Rồi cơn bão của thiên nhiên khốc liệt cũng tan đi nhưng một cơn bão khác còn dữ dội hơn lại ập đến: cơn bão trong gia đình em. Công việc của dự án đã kết thúc, em và các con phải sống dựa vào cha mẹ nhưng em càng ngày càng nhận ra rõ ràng hơn rằng đây không còn là một chỗ dựa vững chắc nữa. Em lo lắng đến ngày em phải ra đi hai đứa con nhỏ sẽ bơ vơ không nơi nương tựa. Em đi đến một quyết định tan nát lòng bất kỳ một người mẹ nào: tìm cha mẹ nuôi cho các con.

Em gọi điện cho tôi và chúng tôi đã cùng nhau khóc trên điện thoại. Là một người mẹ, tôi không đồng tình với em cho đến khi gặp lại em. Tôi hỏi em đã suy nghĩ như thế nào mà đi đến quyết định cho các con làm con nuôi. Tôi hỏi em có biết rằng khi các con không còn ở trong vòng tay của em nữa thì bệnh tình của em có thể nặng lên do tâm lý nặng nề của em không.

Em nắm chặt tay tôi và nhìn thẳng vào mắt tôi bằng đôi mắt đen buồn thăm thẳm như để tôi hiểu em hơn: Em đã lường hết được mọi điều! Em nói: “Cũng như chị, em không bao giờ muốn xa các con nhưng chỉ nghĩ đến khi căn bệnh của em phát ra sẽ không có ai chăm sóc con em cả và lúc đó em có chết cũng không thể nào nhắm mắt được...”.

Tôi dần cảm thấy có lẽ tôi cũng sẽ làm như em nếu ở trong hoàn cảnh của em. Sau đó vài tháng tôi được tin đã có một gia đình người Mỹ nhận cả hai đứa con em, lúc đó cậu con trai đã lên 10 và đứa bé gái lên 8. Tôi mừng cho em nhưng cũng đau lòng không kém. Rồi các thủ tục được hoàn tất và các con em lên đường cùng cha mẹ nuôi vào mùa đông năm 2007.

Em bay ra Hà Nội mong được nhìn thấy các con thêm một lần nữa nhưng đó chỉ là một chuyến đi tràn đầy nước mắt. Không hiểu đó là quy định của thủ tục cho con nuôi hay do yêu cầu của gia đình người nhận con, em đã không được nhìn thấy các con thêm một lần nào nữa. Đó là những ngày vô cùng đen tối của cả em và tôi. Chắc không ít người ở khách sạn nơi em ở đã tưởng rằng chúng tôi là một cặp đồng tính. Chúng tôi hầu như chẳng biết nói chuyện gì chỉ nắm chặt tay nhau với đôi mắt âng ấng nước. Có phải chăng hơi ấm của một người mẹ cũng có thể làm cho một người mẹ khác vơi đi được phần nào nỗi đau trong lòng?

Những ngày sau đó tôi trở thành chiếc cầu nối giữa em và mẹ nuôi của con em. Em không biết tiếng Anh còn gia đình người Mỹ không biết tiếng Việt nên tôi là người phiên dịch cho cả hai phía. Thời gian đầu họ viết cho nhau hầu như hằng ngày và những trang thư như những trang nhật ký của hai người mẹ.

Em nhớ con và với bao nhiêu câu hỏi là bấy nhiêu tình yêu thương. Người mẹ nuôi kể tỉ mỉ từ bữa ăn, giấc ngủ, từng ngày các con đến lớp, từng đứa bạn con mới làm quen, rồi những việc nhà mà các con tập làm, những đồ thủ công các con tự tay tạo nên và cả những khi các con không vui vì nhớ mẹ… Những tuần không gọi điện được cho các con, em cuống cuồng gọi tôi và nhờ tôi liên lạc với gia đình cha mẹ nuôi gấp. Em hồi hộp từ xa theo dõi từng bước chân của các con.

Thời gian trôi đi và như một triết gia nào đó đã nói “thời gian là phương thuốc hữu hiệu nhất cho mọi vết thương lòng”. Các con của em đã hòa nhập được với nền văn hóa mới, chúng đến trường, có nhiều bạn mới và học hành ngày càng tiến bộ. Còn em, em đã chọn được một con đường cho riêng mình: em làm tình nguyện viên cho Trung tâm Bảo trợ Trẻ em. Hàng ngày, em chăm sóc những đứa con nuôi nhiễm HIV. Em yêu những đứa con nuôi như yêu chính những đứa con đẻ của em. Trong bức hình em gửi tôi nhân dịp sinh nhật một cô bé trong số các con nuôi, tôi đã nhìn thấy em khỏe mạnh với nụ cười rạng ngời hạnh phúc bên cạnh các con nuôi.

Em thường nói với tôi: “Chị là ân nhân của em!”. Nhưng tôi lại nghĩ khác, em mới chính là người mà tôi phải chịu ơn. Em không những không oán trách tôi mà còn che chắn cho tôi khi tôi vô cùng hoang mang vì đã vô tình đẩy em vào một chặng khó khăn của cuộc đời. Em đã cho tôi biết dù ở trong hoàn cảnh nào con người ta vẫn có thể cho nhau được thật nhiều tình thương yêu.

Em cho tôi biết tấm lòng không gì đong được và sự hy sinh cao cả của một người mẹ cho những đứa con của mình. Và trên hết em đã cho tôi biết một điều: nghị lực sống có thể giúp con người ta vượt qua được mọi hoàn cảnh, mọi khó khăn và cả căn bệnh mà bao người coi là một cái án tử hình.

Hà Nội 13/10/2009

Phan Bích Thủy

Xin đừng kỳ thị người nhiễm HIV

Thật khủng khiếp khi mà vẫn có những người suy nghĩ như Mr Bean .Các bạn hãy nghĩ xem nếu một ngày nào đó xuất hiện một loại cúm không có thuốc chữa thì lúc đó công ty cũng sẽ đuổi việc tất cả những nhân viên bị cúm sao?Người Việt kỳ thị người nhiễm HIV vì suy nghĩ bệnh này lây nhiễm chỉ qua đường tình dục và những ngưòi có HIV có lối sống không lành mạnh. Sự kém hiểu biết đã dẫn đến sự kỳ thị vì người ta luôn sợ bị lây bệnh.

Ở nơi tôi sống những ngưòi nhiễm HIV được nhà nước phát thuốc miễn phí và chính tôi có một người bạn bị nhiêm HIV qua chuyền máu đã 15 năm nay vẫn sống khoẻ mạnh và làm việc bình thường. Mới vài tuần trước đây thôi,anh gọi diện thông báo tin vui là xét nghiệm mới nhất lượng virus trong cơ thể là không đáng kể. Thương Duyên quá vì em không đáng phải sống như vậy! Mong mọi người hãy tìm hiểu kỹ hơn về HIV để ngày càng ít các trường hợp đau lòng như thế này xảy ra! Labone

Cho tôi xin số dt của chị Thủy

Đọc bài viết này tôi đã khóc thật nhiều và lòng tôi đau lắm , vì tôi thấy cuộc đời mình qua hình ảnh chị Duyên ( nhưng cơ quan tôi hiện vẫn không biết tôi nhiễm HIV), tôi luôn sống trong lo sợ khi nghĩ đến tương lai con mình , hiện nay nó chỉ 10 tuổi, xung quanh tôi thì chẳng có ai ,nếu một ngày tôi ra đi thì con tôi sẽ như thế nào...chị Duyên đã vì tương lai của con mà phải chấp nhận xa con, đó là một nỗi đau rất lớn....tôi cũng là một phụ nữ bị lây nhiễm từ chồng (chồng tôi đã mất ) , tôi vẫn phải sống và làm việc nhưng nghĩ về tương lai của con mình thì lòng buồn vô hạn, tôi chỉ mong sao được sống lo cho con đến khi trưởng thành rồi ra đi , nhưng tôi đã sống chung với bệnh 9 năm rồi . Giờ tinh thần tôi thật bất an, tòa soạn có thể cho tôi số điện thoại của chị Thủy hoặc e-mail , tôi chỉ muốn được tư vấn và chia sẻ.

Xin chân thành cám ơn . Mail liên lạc truong.giang91@yahoo.com

ở hiền gặp lành

Cô ơi câu chuyện của cô thật xúc động quá. Cháu đã đọc nó trong lúc cháu đang bị stress ở công ty. Cháu đã cố kiềm chế những giọt nước mắt vì thương cho số phận của mẹ con chị Duyên. Nhưng cháu cũng thấy ấm lòng hơn khi biết rằng giữa 1 xã hội đầy bon chen này vẫn còn rất nhiều những tấm lòng nhân ái giữa con người với con người phải không cô? Chị Duyên đã hi sinh bản thân chị ấy để 2 con được hạnh phúc, chị chịu nhiều thiệt thòi nhưng bên chị vẫn còn những người bạn thật tốt như cô và Maria. Cháu cũng luôn tin rằng ông trời sẽ không nỡ để những người ở hiền và có tấm lòng bao Duyên bị thịệt thòi. Còn những kẻ ác và tiểu nhân sẽ bị ông trời trừng phạt đúng những gì họ đã gây ra cho người khác phải không cô. Cháu kính chúc cô luôn mạnh khỏe và hạnh phúc và nếu có thể thì cô cho cháu gửi lời chào và chúc sức khỏe đến chị Duyên cô nhé, cháu chào cô ạ.

Các Đấng Phu quân hãy biết thương vợ con khi đọc câu chuyện cảm động này!

Thời buổi này số người bị nhiểm HIV ngày mỗi tăng chóng mặt, nếu các ông chồng chỉ biết sướng cho bản thân mình mà không nghĩ đến hậu quả mang lại cho vợ con thì quả thật độc ác.

Qua đây cũng mong các bà vợ có chồng thường đi làm xa hãy cảnh giác và sử dụng biện pháp QHTD bảo vệ mình và con. Cũng mong rằng xã hội ta sẽ không kỳ thị những người bị nhiểm HIV đặc biệt là những trường hợp như ba mẹ con chị trong câu chuyện họ thật đáng thương.

Cầu chúc hai bé luôn khỏe mạnh! Chúc chị sẽ tìm thấy niềm HP bên công việc mới!

Không đồng ý

Gửi chị Thủy,

Bản thân tôi không có tư tưởng kỳ thị người nhiễm HIV, nhưng tôi không đồng ý lắm với việc chị cho rằng đuổi việc người nhiễm HIV là "độc ác".

Thương trường là chiến trường. Để chiến thắng trong cuộc cạnh tranh khốc liệt, mọi doanh nghiệp đều phải chọn lọc các "binh lính" của mình kỹ lưỡng. Lãnh đạo công ty luôn biết rằng tinh thần chiến đấu là quan trọng, họ cổ vũ nhân viên gắn kết với nhau còn chưa đủ, dàn xếp các cuộc đấu đá nội bộ còn chưa đủ ... bây giờ lại chuốc thêm đau đầu nếu xuất hiện mẫu thuẫn do nhân viên kỳ thị nhân viên bị nhiễm HIV thì ...

Bản thân các lãnh đạo công ty không tiếp xúc người nhiễm HIV, họ sợ gì chứ ? Nhưng họ vẫn phải thực hiện hành động "đuổi việc", vì không muốn công ty bị ảnh hưởng. Có quá nhiều trường hợp "lỗ nhỏ làm đắm thuyền" rồi. Khi đó thì cả tập thể bị ảnh hưởng. Giữa cái lợi và cái hại hi sinh một người phục vụ lợi ích nhiều người, tôi cho rằng không có gì quá đáng.

Trân trọng!

thật cảm động

tôi cảm kích cho nghị lực và tấm lòng yêu thương của chị, với tui đó là việc quá sức mình. cầu chúa ban phép nhiệm màu cho chị..

Thương quá hoàn cảnh của chị Duyên

Tôi không cầm đuợc nuớc mắt khi đọc bài viết này của chị Thủy. Thật xót xa cho hoàn cảnh của chị Duyên khi những tai họa về căn bệnh thế kỷ ập tới gia đình chị. Xin mọi nguời hãy mở rộng vòng tay và tấm lòng hơn với những nguời có hoàn cảnh như chị Duyên bị nhiễm HIV, khi mọi nguời hiểu rõ và có nhận thức đúng về căn bệnh này có lẽ nó sẽ không đáng sợ như mọi nguời nghĩ. Hãy sống bằng lòng thuơng yêu và chia sẻ trong cộng đồng ta sẽ thấy cuộc đời này có thêm nhiều ý nghĩa. Hãy mở rộng vòng tay đi các bạn.

Cảm động quá!

Cầu mong cho chị luôn vui vẻ, các con chị sẽ mãi nhớ và tự hào về người mẹ tuyệt vời của mình

Thật cảm động

Hay quá, tôi đọc câu chuyện này mà nước mắt chỉ trực trào ra. Hoàn cảnh của chị Duyên thật là đáng thương. Nhưng tôi thật sự cảm phục lòng quả cảm vượt qua số phận cũng như sự chịu đựng và hy sinh của chị ấy. Nhất là sự hy sinh đau cắt ruột chấp nhận rời xa các con yêu quý của mình, để các con có một tương lai sáng lạn hơn. Dù biết là không thật, nhưng tôi vẫn cầu mong rằng sẽ có một ngày chị sẽ được khỏi bệnh và được gặp lại những đứa con xinh đẹp của chị.

Một câu chuyện xúc động và ý nghĩa

Tôi đã khóc khi đọc bài viết này. Thật xót xa khi biết rằng với sự vô tình hoặc ích kỷ chỉ chăm chăm cho sự an toàn của bản thân, đã có lúc chúng ta góp phần đẩy những người vô tội khốn khổ vào cảnh ngộ éo le thêm. Xin được tỏ lòng trân trọng những người đang ngày đêm trực tiếp giúp những người có H được sống bình đẳng giữa cộng đồng - công việc của họ thật cao quý với xã hội và với từng số phận con người. Mong cho người mẹ có tên Duyên và những đứa con của chị được sống những ngày bình an, hạnh phúc.

Tôi đã khóc

Tôi là cánh mày râu, vây mà vẫn khóc khi đọc bài viết này của tác giả. Là người đã có con, tôi hiểu làm cha làm mẹ thương con đến mức độ nào. Thật là thương cho chị Duyên quá đi. Cũng không thể trách người ta được. Họ cũng yêu thương con cái họ như vậy. Thôi thì hãy hiểu biết và đừng kỳ thị đến mức tốt nhất cho những người như chị Duyên bớt nỗi đau.

Thật cảm động về một nghị lực

Em thấy rất khâm phục chị Duyên nhưng cũng thật trách những người xung quanh. Đã không giúp đỡ được thì thôi, lại còn chỉ mang lại cho người ta vẻ mặt kì thị lạnh lùng. Dù sao thì cũng chúc chị Duyên luôn luôn mỉm cười (ít nhất thì những đứa con chị cũng đã có 1 điều kiện sống tốt hơn) mạnh mẽ lên chị nhé. Chúc cô Thủy luôn mạnh khỏe để giúp đỡ được càng nhiều càng tốt những người có hoàn cảnh đặc biệt này

Cảm động

Người nhiễm HIV cũng là người, cũng biết yêu ghét, đau khổ, hạnh phúc và có quyền được sống, đáng sống hơn rất nhiều những người khỏe mạnh khác. Nhưng tôi ko đồng tình khi Duyên cho 2 đứa con đi, sao phải làm thế, đau lòng quá! Để chúng đi xa thế, với những người ko máu mủ ruột rà, khi chúng đã lớn như thế, liệu có nhẫn tâm ko? Chị vẫn còn bố mẹ, sao ko để ông bà chăm cháu, còn họ hàng chị nữa chứ?

Gui chi Thuy va Chi Duyen

Chị Thủy mến,

Cám ơn chị đã kể lại câu chuyện xúc động về chị Duyên, em đã không cầm được nước mắt. Chị Duyên quả là một người mẹ phi thường khi nghĩ về tương lai của hai trẻ. Em hy vọng là chị luôn sát cánh với chị Duyên trên đường đời còn lại của chị ấy và thông tin cho độc giả biết cuộc sống sau này như là có gặp lại con không, có điện thoại? hay cập nhật công việc cũng như cuộc sống của chị Duyên.

Mong chị chuyển lời chúc bình an của em đến chị Duyên nhé và em cũng chúc chị thành công hơn nữa trong công việc và cuộc sống.

Ruby

Chia sẻ

Câu chuyện của chị xúc động quá. Xin được chia sẻ với chị Duyên và chúc chị có thêm nhiều nghị lực vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

XIN CHIA SẼ NỖI BUỒN

Đọc bài này xong nước mắt tôi cứ ứa ra. Tôi thương xót cho một số phận , cho một con người và càng buồn hơn khi biết trong xã hội còn nhiều người như những người trong công ty của chị ấy. Tôi không thể giúp gì hơn, tận đáy lòng một lời cảm thông chia sẽ với chị và xin cảm ơn chị Bích Thủy đã cho chúng tôi biết bài viết này . Hi vọng dù ở nơi đâu chị cũng tìm thấy hạnh phúc và niềm vui.

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
 
 
 
Lien he quang cao