Thứ năm, 18/8/2022
Thứ sáu, 17/4/2020, 01:00 (GMT+7)

Những khoảnh khắc khó khăn nhất của y bác sĩ chống Covid-19 Mỹ

Điều khiến y bác sĩ ở một bệnh viện tại bang Maryland, Mỹ, đau lòng nhất là chứng kiến bệnh nhân Covid-19 qua đời không có người thân bên cạnh.

Sau khi hoàn thành ca làm việc dài hơn 12 tiếng, các y bác sĩ ở một bệnh viện tại bang Maryland chia sẻ về những điều khó khăn nhất trong cuộc chiến với Covid-19. Họ đều đồng ý rằng một trong những điều khó khăn nhất của công việc, hơn cả thời gian biểu dày đặc hay thích nghi khi được luân chuyển tới phòng ban mới, đó là chứng kiến nỗi đau của bệnh nhân và gia đình. Vì chính sách cấm thăm thân nhằm phòng ngừa lây nhiễm nCoV, các y bác sĩ phải chăm sóc cả thể chất lẫn tinh thần cho bệnh nhân thay gia đình họ.

"Một trong những khoảnh khắc đau đớn nhất là chứng kiến một thành viên trong gia đình của bệnh nhân nói lời từ biệt qua iPad. Bạn không thể gặp người thân rồi sau đó họ ra đi", y tá Tiffany Fare, 25 tuổi, kể.

"Nhóm của tôi thực sự rất tuyệt. Chúng tôi làm việc cùng nhau rất hiệu quả và thực sự sát cánh bên nhau trong cuộc khủng hoảng này", cô nói thêm. "Chúng tôi không thực sự quen biết nhau vì đến từ nhiều khoa trong bệnh viện, rồi hợp lại và làm việc như một nhóm. Đó là hành trình mà tôi nghĩ rằng đang mang lại cho mình hy vọng".

 

"Thời khắc khó khăn nhất trong ca làm việc là nhìn những bệnh nhân Covid-19 ra đi trong bất lực và không có người thân bên cạnh", Ernest Capadngan, 29 tuổi, chia sẻ.

 

Y tá Meghan Sheehan, 27 tuổi, cho biết cô lái xe về nhà hàng tối mà không bật radio và dùng quãng thời gian yên tĩnh này để nhớ về ca làm việc của mình và các bệnh nhân. Khi về nhà, cô phải rất cố gắng để không bị ám ảnh bởi ngày hôm đó.

"Tôi đi tắm ngay, cố gắng ăn tối với gia đình và không nói gì về chuyện đó", cô nói. "Đêm đến chắc chắn là khoảng thời khó khăn nhất vì bạn liên tục nghĩ xem ngày hôm sau sẽ như thế nào".

"Tôi nghĩ điều khó khăn nhất là nỗi lo sợ đang thường trực bên trong tất cả chúng tôi", Sheehan chia sẻ thêm. "Có nhiều điều chưa lý giải được. Chúng tôi lo sợ về những gì sẽ diễn ra vào ngày mai, khoa cấp cứu tuần tới sẽ trông như thế nào khi chúng tôi đến. Chúng tôi cũng sợ mình có thể là những người nhiễm nCoV không có triệu chứng và đưa virus về cho gia đình, người thân. Chúng tôi rất sợ sẽ thiếu thốn trang thiết bị. Rõ ràng, có cả nỗi sợ phải đứng nhìn bệnh nhân mà không thể làm mọi thứ để cứu mạng họ".

 

Các nhân viên y tế không thể vi phạm quy tắc thăm thân, kể cả khi gia đình cầu xin trong tuyệt vọng. "Hôm nay tôi có một bệnh nhân ngã khỏi giường và tôi phải gọi cho vợ của anh ấy nói rằng cô không thể đến, dù cô ấy đã cầu xin được gặp chồng", y tá Tracey Wilson, 53 tuổi, nói.

Wilson cho hay các y bác sĩ đang đối mặt với rất nhiều những điều chưa rõ về Covid-19. "Và cùng với những điều chưa biết rõ đó là rất nhiều lo lắng, căng thẳng mà chúng tôi chưa từng gặp", bà nói.

 

Kimberly Bowers, 44 tuổi, y tá chăm sóc các bệnh nhân trong phòng hồi sức tích cực, nhớ đến khoảnh khắc một cô gái trẻ tử vong và gia đình không thể ở bên. "Ngay lúc này, tôi nghĩ thật đau đớn và sợ hãi khi không biết chuyện gì sẽ đến tiếp theo".

Bell, 41 tuổi, thì cho hay cô cảm thấy việc chăm sóc các đồng nghiệp mắc bệnh là khó khăn nhất. "Thật đau lòng khi một nhân viên chăm sóc sức khoẻ, bởi người có nhiệm vụ chăm sóc cho dân chúng nhưng lại bị bệnh", cô nói.

 

Các nhân viên y tế có rất ít thời gian nghỉ ngơi, dù họ đã cố gắng hỗ trợ lẫn nhau khi ai đó cần nghỉ. Cheryll Mack, y tá trong phòng cấp cứu, kể rằng mỗi ngày, cô cố gắng ra ngoài 15 phút để hít thở.

"Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi được hít chút không khí trong lành", y tá 46 tuổi nói. "Covid-19 ảnh hưởng rất lớn đến kế sinh nhai và cuộc sống của mọi người. Nó tạo ra một cuộc khủng hoảng và chết chóc nói chung. Vì thế tôi muốn kêu gọi không chỉ một cá nhân mà tất cả mọi người trên thế giới đồng lòng trong cuộc khủng hoảng này bởi không ai có thể tự mình chiến đấu".

 

Bác sĩ Laura Bontempo, 50 tuổi, đã quá quen với việc điều trị cho các bệnh nhân. Tuy nhiên, lần này, bà biết rằng người mà mình đang điều trị thực sự là một mối nguy hiểm với chính bà. 

"Đó là sự khác biệt chính ở đây. Không ai làm việc ở bệnh viện e ngại điều trị người bệnh. Chúng tôi chỉ muốn giữ an toàn cho cả nhân viên lẫn bệnh nhân", bà nói. 

Bontempo cho hay bà cởi quần áo đi làm tại một lều khử trùng tự mình thiết lập bên ngoài nhà, sau đó lấy khăn quấn người và chạy vào trong để tắm. 

 

Bác sĩ Kyle Fischer, 35 tuổi, chụp ảnh sau ca làm việc 12 tiếng.

"Vì đây là một virus mới nên chúng tôi không kinh nghiệm. So với hầu hết các bệnh mà tôi từng gặp và điều trị, lần này tôi không biết bắt đầu từ đâu. Tôi nghe tin từ New York, tôi đọc tất cả các báo, nhưng không ai biết câu trả lời chính xác là gì, vì thế có rất nhiều bất ổn và mọi người thực sự đang bị bệnh", anh nói.

Mỹ là vùng dịch chết chóc nhất thế giới với hơn 28.000 ca tử vong trong tổng số hơn 630.000 ca nhiễm. New York là tâm dịch của Mỹ với hơn 11.500 người chết.

Y tá Kaitlyn Martiniano, 25 tuổi, cho hay bệnh viện của cô có nhiều bệnh nhân và tình trạng khá nghiêm trọng nhưng chưa thể so với New York hay Seattle. 

"Vì thế tôi cảm thấy chúng tôi đến giờ rất may mắn. Mỗi ngày, bạn phải lạc quan", cô nói sau ca làm việc 12,5 tiếng. 'Tôi nghĩ lý do chúng tôi chưa bị ảnh hưởng nặng nề là vì các địa điểm đã đóng cửa và nhiều người đang ở nhà".

Bang Maryland yêu cầu người dân ở nhà từ hôm 30/3 để hạn chế nCoV lây lan và đến nay ghi nhận khoảng 9.000 ca dương tính, trong đó hơn 260 ca tử vong.

Ảnh: Reuters