Thứ tư, 18/7/2012 | 20:30 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ tư, 18/7/2012 | 20:30 GMT+7

Xin đừng bỏ quên tình em ở một nơi xa vắng

Em muốn rằng dù có chuyện gì thì anh vẫn luôn cười, cười để thấy rằng anh không bao giờ bị khuất phục, cười để thấy rằng sóng gió cuộc đời không thể vùi lấp được anh. Anh đừng khóc, dù có chuyện gì đi nữa anh cũng đừng bao giờ khóc, em không muốn nhìn thấy anh phải khóc thêm một lần nào nữa.

Từ: Phuongthuy
Đã gửi: 15 Tháng Bảy 2012 10:18 SA

Anh!

Vậy là chúng mình xa nhau thật lâu rồi anh nhỉ. Khi ngồi đây viết những dòng tâm sự này em không biết bắt đầu từ đâu nữa, chỉ biết rằng em đang mang nỗi nhớ gửi thôi. Biết rằng chẳng thể nào vơi bớt được nhưng em vẫn muốn làm. Bởi bây giờ ngoài việc này ra em không biết phải làm gì nữa. Giờ này anh đang làm gì? Đang bận rộn cùng công việc hay đang vui vẻ với người con gái kia.

Có những thứ qua đi em mới thấy rằng nó thật quan trọng. Trước kia em vẫn biết rằng anh quan trọng với em lắm, nhưng em không thể ngờ rằng xa anh em lại đau khổ nhiều như thế này. Xa anh rồi em thấy mình lạc lõng quá, chẳng còn ai hiểu em, yêu em như anh, chẳng còn ai quan tâm tới em như anh, chẳng còn ai cùng em nấu những bữa cơm.

Chẳng còn ai đưa em đi chơi, ăn món ăn mà em thích, chẳng còn ai nắm tay em trong những ngày đông lạnh. Những khi em ốm chẳng cần liều thuốc nào cả, chỉ cần anh ở bên, chỉ cần anh đưa em đi chơi, thế là tất cả mọi bệnh tật của em đều tan biến hết. Thật là kỳ diệu phải không anh? Vậy mà giờ này em chẳng còn anh ở bên em nữa rồi.

Chúng ta xa nhau thật rồi phải không anh? Sao em lại hỏi một điều ngu ngốc như thế này nhỉ? Vì ngày trước chính em là người nói lời chia tay, chính em đã rời xa anh mặc cho anh đau khổ và níu kéo em. Ngày đó nước mắt của anh, tình yêu của anh, sự ủng hộ của 2 gia đình chúng ta vẫn không thể làm em thay đổi. Chỉ vì em cố chấp không bỏ qua được những lỗi lầm, những tổn thương mà anh mang đến cho em. Thế nên giờ này em phải ngồi đây gặm nhấm nỗi cô đơn và nỗi nhớ anh da diết.

Em đã bắt mình phải chịu đựng mọi thứ, một nơi không có anh, không có những vòng tay ấm áp, em hoàn toàn cô độc. Chính em cũng không biết mình ở đây để làm gì, chắc chỉ để chạy trốn anh, chạy trốn tình yêu của anh, chạy trốn những kỷ niệm về anh. Anh có biết bao đêm em khóc, nước mắt cứ rơi trên gương mặt em, nhạt nhòa, em muốn nó cuốn trôi đi tất cả hình bóng của anh. Vậy mà đã bao đêm như thế rồi sao anh vẫn còn trong tâm trí của em một cách dai dẳng. Em ghét anh nhiều nhưng lại càng yêu anh nhiều hơn.

Em biết giờ đây anh có hạnh phúc riêng của mình. Em cũng không dám quay lại ở bên anh, nhưng sao lòng em đau tới như vậy, giống như có thứ gì đó đang nghẹn ứ trong cổ em, như có một ai đó đang bóp chặt trái tim em. Em không biết làm thế nào để thoát ra khỏi điều này.

Chúng mình mãi không thể trở về bên nhau được nữa rồi anh nhỉ? Em đã khác xưa và anh cũng vậy. Nhưng anh hãy nhớ rằng trái tim em luôn ở gần anh, yêu thương anh, dõi theo anh, cầu chúc cho anh và ai kia được hạnh phúc. Anh hãy sống thật tốt, hãy quan tâm tới bản thân mình nhiều hơn. Em muốn nhìn thấy anh như những ngày còn ở bên em, lúc đó anh thật béo, thật khỏe mạnh và điển trai.

Em muốn rằng dù có chuyện gì thì anh vẫn luôn cười, cười để thấy rằng anh không bao giờ bị khuất phục, cười để thấy rằng sóng gió cuộc đời không thể vùi lấp được anh. Anh đừng khóc, dù có chuyện gì đi nữa anh cũng đừng bao giờ khóc, em không muốn nhìn thấy anh phải khóc thêm một lần nào nữa.

Hãy để mọi đau khổ trong cuộc đời này mình em gánh chịu thay anh. Trước đây anh từng khóc vì em, vậy giờ hãy để em khóc thay anh. Em sẽ gánh chịu mọi đau thương mà đáng lẽ anh phải chịu, em sẽ khóc thay cho tất cả những giọt nước mắt của anh sau này, em sẽ làm tất cả chỉ để anh của em được hạnh phúc. Vì hạnh phúc của em chính là nhìn thấy anh được hạnh phúc. Dù em không được là người tận hưởng niềm hạnh phúc đó nhưng em đã có anh thay thế cho em, đã có anh sống tốt cho phần tốt đẹp của em. Như thế là đủ anh à.

Người yêu em ơi, nắng không bao giờ đọng mãi trên cành lá, và gió cũng không bao giờ ngừng thổi, mọi thứ cứ diễn ra từng ngày từng giờ. Nhưng em xin anh đừng bao giờ bỏ quên tình yêu của em vào một nơi xa vắng anh nhé. Dù không ở bên anh, em vẫn muốn anh nhớ về em. Điều này thật là ích kỷ nhưng em vẫn muốn, vì em yêu anh. Mãi không thể nào quên được anh.

Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên google+ Email cho bạn bè
 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Tôi ước mình bình thường, được làm sinh viên, biết đây biết đó, yêu và được yêu một ai đó. Vậy mà tất cả chỉ là tưởng tượng, chợt khóe
Đã đến lúc anh cho bố mẹ mình một nàng dâu, một đứa cháu nội rồi, hay anh lại tiếp tục chờ, chờ một điều mà đến bản thân mình