Thứ năm, 26/7/2012 | 12:07 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ năm, 26/7/2012 | 12:07 GMT+7

Vì hạnh phúc của gia đình ba, mẹ đành rời xa con

Mẹ đã suy nghĩ rất nhiều, rất lâu trong làn nước mắt để cuối cùng đành chấp nhận hy sinh bản thân mình. Mẹ hy sinh cả chính con để bảo vệ cho gia đình ba con được ấm êm hạnh phúc và chị con được chào đời trong nụ cười trọn vẹn. (Mẹ)

Từ: Mẹ
Đã gửi: 25 Tháng Bảy 2012 1:09 CH

Khi mẹ viết lên những hàng chữ này thì con đã xa lìa cơ thể mẹ. Nhìn những giọt máu thấm ướt này lòng mẹ quặn lên từng cơn đau nhói, mẹ có lỗi với con, với chính bản thân mình. Mẹ xin lỗi, ngàn lần vạn lần xin lỗi vì sự nhẫn tâm này. Con mới vài tuần tuổi, con vô tội, mới vừa đến với đời đã bị chính mẹ hủy hoại đi.

Nhưng con ơi, mẹ biết phải làm sao hơn khi đứng trước thực tế quá phũ phàng. Ngày mẹ phát hiện mình mang thai là mẹ phải sống trong sự lo sợ, day dứt và tinh thần rối loạn. Mẹ không biết phải làm sao, có nên nói sự thật này cho ba con hay là im lặng. Mẹ mất ăn mất ngủ, hàng ngày phải cố gắng làm việc và che đậy sự lo lắng của mình. Mẹ thật đau khổ lắm con ơi.

Cho đến hôm qua, sau chuyến công tác xa cùng anh ấy (chính là ba con, và người không hề hay biết sự hiện diện của con trong cơ thể mẹ), nhìn ba con vô tư nhiệt tình trong công việc, mẹ không thể nào mang đến cho ba con thêm gánh nặng. Thôi thì hãy để ba con làm tròn trách nhiệm với gia đình anh ấy và chị con chuẩn bị sắp chào đời trong vài tháng nữa.

Mẹ đã suy nghĩ rất nhiều, rất lâu trong làn nước mắt để cuối cùng đành chấp nhận hy sinh bản thân mình và hy sinh cả chính con để bảo vệ cho gia đình ba con được ấm êm hạnh phúc và chị con được chào đời trong nụ cười trọn vẹn. Trước khi chúng ta lìa xa nhau vĩnh viễn mẹ sẽ cho con biết ba con là ai.

Ba chính là người đàn ông rất tài giỏi, là sếp trong công ty mẹ mới vừa làm không lâu. Thật sự mẹ sẽ không có ấn tượng gì nếu như không chứng kiến cảnh làm việc rất nhiệt tình cùng với tài ăn nói rất khéo léo trong lần công tác ấy. Mẹ bắt đầu có ấn tượng về ba rất nhiều nhưng niềm vui ấy dập tắt khi mẹ biết được thì ra ba con đã có gia đình và vợ đang có thai bé gái.

Mẹ lùi lại một bước và không bao giờ nghĩ đến ba con nữa, vẫn công việc hàng ngày và mẹ cũng bỏ qua việc nghĩ đến ba. Cho đến một ngày định mệnh ấy, công ty mẹ đi công tác xa, cả nhóm ở chung một nhà để tiện làm việc cùng nhau. Vì công ty chỉ có mình mẹ là con gái nên mọi người rất thương yêu và xem như là em gái. Ba cũng không hay mẹ từng có cảm tình nên cũng vô tư tuyên bố là anh và 2 người nữa cùng mẹ ngủ chung một phòng.

Lúc ấy mẹ cũng vô tư không nghĩ gì, ngủ thì ngủ đông mà. Nhưng định mệnh khiến xui, sau khi cùng nhau uống thật nhiều rượu, mọi người trở về phòng thì trong phòng chỉ có mẹ và anh ấy. Hai vẫn vô tư cùng nhau nói về công việc trong men rượu say nồng mặt chạm mặt, môi chạm môi và mẹ cũng không hiểu sao lại để xảy ra chuyện ấy. Bao nhiêu năm không có người đàn ông bên cạnh và tình cảm cũ lại chợt ùa về.

Sau đêm định mệnh ấy cả mẹ và anh ấy vẫn làm việc và xem như không hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng con biết không, mẹ đã cố gắng kìm nén tình cảm của mình để cho mọi việc được nằm yên trong lòng của mọi người và không muốn anh ấy phải khó xử với người vợ đang mang thai gần 7 tháng. Mẹ cũng nghĩ là thôi thì xem như đó là một kỷ niệm đẹp, dù sao cũng một lần được bên cạnh người mà mình từng ngưỡng mộ. Mẹ cất kỷ niệm đêm hôm ấy vào trong góc nhỏ để trân trọng.

Nhưng ông trời thật quá trêu người, tại sao lại mang con đến thế gian đặt con vào hoàn cảnh oan trái như thế này Mẹ tự hỏi bản thân phải làm sao, mẹ một mình đối diện với mình vì không muốn anh ấy sẽ suốt đời hối hận với vợ con và cả với chính con. Con ơi, mẹ không muốn nhìn thấy anh ấy buồn, mẹ không muốn cuộc sống anh bị xáo trộn, mẹ càng không muốn anh ấy phải khó xử trước sự thật này.

Thôi thì 2 mẹ con mình sẽ cùng nhau bảo vệ gia đình của ba con nhé. Mong con đừng trách hờn gì mẹ, đừng giận ba con vì ba con không hề có lỗi. Nếu có một ngày nào đó mẹ kết hôn, mẹ hy vọng sẽ được làm lại mẹ của con trong tương lai. Bây giờ con tạm xa mẹ, xa thế giới này để chị con ra đời trong vòng tay ấm áp và đủ đầy hạnh phúc. Tạm biệt con.

Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên google+ Email cho bạn bè
 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Ngày nội mất, nội gầy guộc, mái tóc dài của nội con thường vuốt cũng bị cắt vì sợ nội đau. Những ngày nội bệnh, con là trẻ con không
Lâu rồi anh và em đâu còn dành cho nhau những nụ cười trìu mến, những cái ôm chặt từ phía sau, những phút giây bất ngờ hồi hộp, chỉ