Thứ bảy, 18/3/2017 | 12:19 GMT+7
|
Thứ bảy, 18/3/2017 | 12:19 GMT+7

Vì ghen tuông mù quáng mà tôi đã đánh mất em

Hơn một năm trôi qua, tôi rất nhớ em, đã đến nơi em làm để năn nỉ và nhận lỗi, những lần đầu tôi năn nỉ thì em khóc nhưng tuyệt nhiên không tha thứ cho tôi. 

Tôi và em biết nhau từ lúc còn trẻ. Nhà tôi và nhà em cách nhau 4km. Lớn lên chúng tôi mỗi người đều có gia đình riêng. Hàng ngày, tôi thấy em đưa con trai đi học. Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn thấy như thế nên thắc mắc là sao không thấy chồng em đưa con đi học. Hôm ấy, tôi thấy em loay hoay bên chiếc xe không nổ, tôi lại sửa dùm, cuối cùng lấy cái bu-gi gắn vào xe của em. Hôm sau, em mua cái bu-gi mới lại trả cho tôi và nói lời cảm ơn. Tôi hỏi thăm em về gia đình mới biết em đã ly dị chồng khi con trai được 6 tuổi.

Hàng ngày, tôi ra bến để chạy xe ôm, thấy em đưa con đi học rồi đi dạy. Em là cô giáo mầm non. 10 năm sau tôi cũng ly dị vợ. Tôi và em dành tình cảm cho nhau, chúng tôi vượt qua giới hạn. Ngoài đi dạy em còn làm hội trưởng hội từ thiện, công việc rất nhiều. Tôi và mẹ rất quý mến em. Tôi muốn cưới nhưng em chưa đồng ý, lúc này tôi 40 tuổi còn em 35. Con của em học đại học và đã đi làm ở TP HCM , em nói chưa cho con biết chuyện, khi nào con lập gia đình thì em mới nói. Hàng ngày em thui thủi một mình, ăn uống thất thường nên tôi thường mua điểm tâm cho em, đôi lúc còn làm đồ ăn cho em nữa. Chúng tôi thường đi du lịch trong nước và nước ngoài, em đăng ký qua mạng nên tiền tour em kêu tôi mỗi người đóng một nửa.

Công chuyện của em rất nhiều, thời gian dành cho tôi rất ít. Em khá xinh, hồn nhiên, vui vẻ, nói chuyện dễ nghe khiến ai cũng quý mến. Tôi không biết công việc cụ thể của em nên xin được gia nhập vào hội từ thiện đó. Em rất vui và hướng dẫn tôi gia nhập, từ đó chúng tôi thường đi công tác chung. Tôi đề nghị chở em đi nhưng em từ chối, bảo đi xe riêng. Ở hội, em xem tôi như mọi người nên không ai biết tình cảm của hai đứa. Tức giận vì em có thời gian nói chuyện với bạn mà không có thời gian đi uống nước với tôi, tôi trách em rất nhiều. 

Một hôm, thấy em đang họp trong hội, tôi ở ngoài đợi hơn 45 phút em ra về, tôi chạy theo em mời vào quán nước, em nhức đầu. Tôi và em chạy xe song song, tôi năn nỉ em uống nước nhưng em từ chối và vẫn chạy xe. Tôi tức giận nên nói: "Em lợi dụng anh”. Cũng nói thêm, trong thời gian quen, tôi mua cho em chiếc nhẫn vàng. Mỗi khi em nhờ tôi mua gì em đều trả tiền, chỉ có tôi mua tặng thì em nhận. Tổng cộng tôi cho em một triệu đồng tiền mặt, 2 cái áo sơ mi, đi uống nước thì tôi trả, đi chơi xa thì mỗi người trả một nửa. Nghe tôi nói như thế, em nhìn tôi rồi vẫn chạy đi, tôi tức quá chửi: “Mày là cave chứ thanh cao gì”. Em ngạc nhiên, tròn mắt nhìn tôi rồi cúi mặt chạy xe. Tôi chạy ép xe của em vào lề, buộc em dừng xe. Em hốt hoảng biến sắc nhìn tôi như van xin. Tôi nói: “Mày muốn tao ép xe té chết mày không”. Em vừa khóc vừa để tay lên ngực tôi mếu máo nói: “ Xin anh bớt giận, cho em về, ngày mai mình đi uống nước rồi nói chuyện nhé anh”. Lúc ấy tôi không còn suy nghĩ được gì nên nói: “Tao và mày chấm dứt từ hôm nay”. Tôi chạy xe đi và em cũng chạy về.

Ba tháng sau, tôi rất nhớ em, thấy mình suy nghĩ nhiều và quá nóng nảy nên nhắn tin và điện thoại cho em để xin lỗi. Em không nghe máy và cũng không trả lời. Đi chợ, em không nhìn tôi. Hơn một năm trôi qua, tôi rất nhớ em, đã đến nơi em làm để năn nỉ và nhận lỗi, những lần đầu tôi năn nỉ thì em khóc nhưng tuyệt nhiên không tha thứ cho tôi. Sau này em không cho tôi cơ hội nữa. Khi có người thì em trả lời tôi vài câu nhưng khi có một mình tôi là em chẳng nói gì. Đi đường gặp mặt em không nhìn tôi, không cho tôi cơ hội. Tôi phải làm gì để em bỏ qua và nói chuyện với tôi đây?

Thịnh

 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
 
10 năm rồi em vẫn không thể buông bỏ cảm xúc dành cho anh
Chỉ có thể trách tình yêu dành cho anh sâu đậm quá mà bản thân khi xưa lại không có đủ dũng khí và sự trưởng thành cần thiết để