Thứ ba, 4/10/2016 | 10:43 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ |
Thứ ba, 4/10/2016 | 10:43 GMT+7

Tôi sợ mình sẽ thành con dâu hư

Tôi có nên nói với bố mẹ chồng về việc cho nhà chị chồng ăn riêng không? Tôi sợ ông bà sẽ nhìn mình với ánh mắt khác, tình cảm không được như cũ. 

Tôi 23 tuổi, chồng 29 tuổi. Chúng tôi sống chung với bố mẹ chồng. Nhà chồng tôi có chị gái cả, bỏ chồng về sống cùng. Chị có hai con một đứa hoc lớp 4, một đứa lớp 3. Bố mẹ tôi đã xây nhà cho chị ở riêng ngay sát nhà chúng tôi. Mọi chuyện bắt đầu từ đây. Lúc yêu tôi chỉ thấy đó là một gia đình đông vui nhưng thật sự bây giờ mới hiểu cái giá của nó. Bố mẹ chồng và chồng đều rất hiền lành, họ cũng rất yêu thương tôi, nhưng chị chồng ngày càng quá đáng. Tôi đã cố nín nhịn hơn một năm nay rồi, sắp không thể chịu đựng được nữa. Chị có nhà riêng, đầy đủ tiện nghi nhưng cả nhà chị vẫn sinh hoạt chung với gia đình tôi, ăn uống, tắm giặt…, mọi thứ đều chung đụng.

Chị làm công nhân, chỉ biết việc của mình, về sẵn cơm ăn, con cái cũng phó mặc cho tôi. Hai đứa quá hư, không ai nói nổi (nói bậy không thể chấp nhận được, ăn trộm tiền, đi chơi suốt ngày, không làm bất cứ việc gì). Tôi biết bản thân ích kỷ, chấp nhặt với cả trẻ con thì không nên nên mới đầu cũng rất đồng cảm, thương chị và hai đứa nhưng chính sự chung đụng nảy sinh mâu thuẫn làm tình cảm rạn nứt. Tôi thương chồng ở giữa, không muốn làm anh khó xử nhưng sức chịu đựng của bản thân có giới hạn.

Rồi tôi thẳng thắn nói với chồng những suy nghĩ, quan điểm của mình. Anh làm tôi sốc với câu trả lời “Chị ý đẻ ra rồi, không nuôi thì vứt đi à”. Trời ơi, tại sao tôi phải nuôi, phải chịu trách nhiệm với con chị ấy? Tôi lo cho con tôi còn không xong. Tôi nói với anh rằng mình về làm dâu bố mẹ anh, làm vợ anh, có nghĩa vụ chăm sóc cho anh, cho bố mẹ, cho con tôi. Tại sao tôi phải hầu hạ cả mẹ con chị? Tại sao tôi phải chịu trách nhiệm cho sự ngoan hay hư của chúng nó, tại sao tôi phải có nghĩa vụ dạy chúng nó học, lo ăn uống, tắm rửa cho chúng? Trong khi chị là mẹ chúng lại chỉ biết bản thân mình, đi làm về sẵn ăn. Có ngày nghỉ thì chị đi chơi tít mít không biết lối về, có khi còn qua đêm.

Tôi vừa lo con nhỏ, vừa dạy thêm tại nhà, vừa lo việc nhà cửa, quả thực kiệt sức rồi. Tôi có nên nói chuyện thẳng thắn với bố mẹ chồng về vấn đề cho nhà chị dâu ăn riêng không? Tôi sợ ông bà sẽ nhìn mình với ánh mắt khác, tình cảm không được như cũ nữa vì tôi biết ông bà rất thương con. Ông bà khổ vì hai đứa con gái, ai cũng bảo kéo lại được vợ chồng tôi. Nếu bây giờ tôi lại làm ông bà khó xử như vậy chắc ông bà sẽ khổ tâm lắm. Tôi biết phải làm sao đây?

Thi

 
 
Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút.
Chạnh lòng người mẹ là giáo viên mầm non bị lãng quên
Dù có thể người qua sông chưa một lần quay lại bến cũ thăm con đò xưa nhưng có lẽ với mẹ, người chở đò cập bến cũng là niềm